Trì Dung là người biết chừng mực, sẽ không làm mọi người khó xử trước mặt người ngoài, nên cũng mỉm cười gật đầu đáp lễ với Mister Sean.
Tưởng Mạnh Quang thấy vậy thì càng vui vẻ, sai Tưởng Hưng Quang đi xách vali quần áo của Trì Dung lên lầu, bắt em mình phải đích thân xin lỗi Thiếu phu nhân.
Trì Dung không có tâm trạng đôi co với họ, cô nhìn Mister Sean dựng một cái giá kim loại ở đầu giường, treo từng chai thuốc lên đó, rồi lấy từ trong hòm thuốc ra rất nhiều dụng cụ.
Trì Dung chưa từng chữa bệnh bằng Tây y, từ nhỏ đến lớn toàn bốc thuốc ở An Khánh Đường nhà Hiểu Viện, nên hôm nay nhìn thấy cảnh này cũng có vài phần tò mò.
Mister Sean thông qua ống cao su dài truyền thuốc xuống, dùng dây cao su buộc chặt cổ tay Ngô Thanh Chi, bôi thuốc sát trùng lên mu bàn tay anh vài lần, rồi đưa kim tiêm đâm vào da thịt.
Trì Dung nhìn mà thót tim, nhưng Ngô Thanh Chi cũng chẳng chớp mắt lấy một cái.
Mister Sean cắm kim xong cho Ngô Thanh Chi, định dặn dò Trì Dung vài câu, nhưng nhớ ra cô không hiểu tiếng Anh, bèn quay sang nói với Tưởng Mạnh Quang.
Dặn dò xong xuôi, ông ấy xách hòm thuốc lớn rời khỏi phòng.
Tưởng Mạnh Quang nói với Trì Dung: "Thiếu phu nhân, cô ở đây trông chừng anh ấy giúp tôi một lát, tôi đi xử lý chút việc, em trai tôi sẽ mang vali hành lý của cô lên ngay. Lát nữa nó lên thì đổi cho nó trông, cô mệt thì vào thư phòng ngủ tạm, chỗ tắm rửa ở đây."
Anh ấy chỉ vào một cánh cửa khác trong phòng, quả nhiên là biệt thự nhà họ Ngô tài lực hùng hậu, đây đúng là một tòa nhà Tây sang trọng, phòng suite cũng nhiều đến thế. "Bồn tắm cứ dùng thoải mái, hạ nhân đã dọn dẹp sạch sẽ rồi."
Trì Dung không vui: "Anh Tưởng, anh có thể gọi tên tôi được không?"
Ngô Thanh Chi nói: "Chiều theo ý cô ấy."
Tưởng Mạnh Quang cười đến híp cả mắt, vẻ mặt gian manh nhưng cũng vui vẻ gật đầu đi ra ngoài.
Trì Dung ngẩng đầu, chỉ thấy những chai thuốc lớn túi nhỏ kia trong căn phòng ấm áp đã phủ một lớp hơi nước mờ, cô bĩu môi, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào cổ tay Ngô Thanh Chi, nói: "Tay anh lạnh quá."
"Không sao." Ngô Thanh Chi đáp. Anh vẫn còn đang sốt, lúc nãy ồn ào nửa ngày trời, có lẽ đã hơi mệt, người từ từ rúc vào trong chăn.
Trì Dung thấy hơi không đành lòng. Ngô Thanh Chi đang bệnh nặng, cô không thể so đo tính toán với một người bệnh được.
Trì Dung không biết xưng hô với Ngô Thanh Chi thế nào cho phải, gọi thẳng tên thì có vẻ hơi vô lễ, nhưng gọi kiểu khác cũng chẳng có lý do gì, cô đành ấp úng nói nhỏ: “...Ngô, Ngô Thanh Chi, tôi đi làm cái túi chườm nóng ủ tay cho anh nhé."
Cô sợ Ngô Thanh Chi nghĩ rằng cô đã cam chịu số phận nên mới đối tốt với anh như vậy, bèn vội vàng bổ sung: "Hồi nhỏ tôi bị sốt, chú hai đều làm túi chườm nóng cho tôi. Người bệnh không được để bị lạnh."
Đôi mắt vừa khép lại của Ngô Thanh Chi mở ra, con ngươi đen láy bỗng sáng lên lấp lánh: "Không cần đâu."
“...Tôi mà không lo cho anh, cái người tên Tưởng Hưng Quang kia chắc chắn sẽ tìm tôi gây sự, tôi không muốn cãi nhau với anh ta đâu. Dù mấy người không nói lý lẽ, nhưng anh đang bệnh, tôi sẽ không làm khó anh."
Trì Dung hỏi anh: "Trong phòng có túi chườm không?"
Ngô Thanh Chi không từ chối nữa, nói: "Trong ngăn kéo có, em bảo hạ nhân đi làm."
"Thôi khỏi, tôi chẳng muốn chạm mặt hạ nhân nhà anh đâu, ngại chết đi được. Lúc tôi đến có thấy một cái cửa kính, đó là phòng trà à?"
Ngô Thanh Chi gật đầu. Trì Dung nhanh nhẹn lấy từ ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường ra một cái túi chườm bằng da, chỉ thấy trên lớp da màu đỏ táo tàu có chạm khắc hoa văn ba chùm mai, gia công vô cùng tinh xảo.