Chương 10: Chuyển Nguy Thành An 2

Lần này cô không thể kìm nén được nữa, vừa mở miệng nước mắt đã rơi xuống: "Bây giờ chắc chắn cả Nhạc An đều biết chuyện hôm nay rồi, tôi không bái đường với thiếu gia các người, các người lại không cho tôi về nhà, sao các người có thể vô lý như vậy!"

Người đàn ông mặc đồ Tây lên tiếng trước: "Này nhé nhãi ranh kia, cô còn làm mình làm mẩy nữa à, nếu không phải Ngô Thanh—"

Tưởng Mạnh Quang vỗ mạnh vào gáy người này: "Bớt nói vài câu đi!"

Anh ấy lấy hai tờ giấy ăn từ đầu giường đưa cho Trì Dung, vừa nói: "Đây là Tưởng Hưng Quang, em trai tôi, đầu óc nó không được tốt, cô Trì đừng chấp nó làm gì."

Ngô Thanh Chi cũng từ từ chống người dậy, Trì Dung khóc thì khóc, nhưng cô ở gần Ngô Thanh Chi nhất, còn thuận tay đỡ anh một cái.

Tưởng Mạnh Quang thấy vậy, lại vui ra mặt: "Tôi gọi nhầm rồi, phải gọi là thiếu phu nhân. Không ngờ đấy, hai người, chà, hai người lại vừa mắt nhau rồi."

Trì Dung lập tức hất cánh tay mềm oặt của Ngô Thanh Chi ra, lại khóc tiếp.

Ngô Thanh Chi đưa tay lấy hộp giấy ăn trên đầu giường, đợi cô sụt sịt thì xé giấy đưa cho cô, nhàn nhạt nói: "Trì Dung, em và anh đã được mai mối cưới hỏi đàng hoàng. Hôn lễ, anh sẽ bù lại cho em."

"Tôi không cần hôn lễ gì cả, tôi muốn về nhà!"

Trì Dung càng khóc to, Tưởng Hưng Quang chỉ hất tay anh trai mình ra, bước lên phía trước quát: "Cả cái đất Nhạc An này không thiếu phụ nữ muốn gả cho Ngô Thanh, cô đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"

Ngô Thanh Chi ra hiệu, Tưởng Hưng Quang im bặt.

Anh vỗ vỗ bên mép giường, bảo Trì Dung ngồi xuống trước. Đợi đến khi Trì Dung thút thít nấc lên từng hồi, anh mới nói: "Trì Dung à, khi anh cầu hôn, em đã đồng ý rồi."

Trì Dung chỉ tay vào Tưởng Mạnh Quang: "Là cái tên này dùng súng ép tôi!"

Ngô Thanh Chi cau mày nhìn chằm chằm Tưởng Mạnh Quang: "Có chuyện này sao?"

Tưởng Mạnh Quang xoa mũi, vẻ mặt xám xịt: "Đâu có đâu, đó là súng giả, đạn làm bằng đậu nành rang đấy."

Trì Dung nghe xong, nhất thời lửa giận công tâm, tức đến mức một ngụm khí nghẹn ngay cổ họng, nín lặng giây lát.

Ngô Thanh Chi bèn nhẹ giọng nói với Trì Dung: "Trì Dung, ở trong nhà này không ai dám bắt nạt em, anh cũng sẽ không ép buộc em. Anh sẽ cùng em về lại mặt, sau này nếu em muốn về nhà, anh đều có thể đi cùng em."

Trì Dung cứ tưởng Ngô Thanh Chi chỉ nói được vài chữ ngắt quãng, không ngờ anh lại nói một tràng dài như thế. Hơn nữa, lời này của Ngô Thanh Chi nghe không giống ép buộc, ngược lại càng như đang an ủi cô.

Trì Dung là người ăn mềm không ăn cứng. Cô đã tính kỹ rồi, nếu ba gã đàn ông này cậy thế hϊếp người, cô sẽ lăn ra ăn vạ đòi về nhà cho bằng được. Nhưng những lời này của Ngô Thanh Chi lại khiến cô như đấm vào bông, chẳng có chỗ phát lực.

Đang lúc không biết làm sao cho phải, lại có người gõ cửa. Lần này là vị bác sĩ Tây lúc nãy, Mister Sean, ông ấy mang theo dây truyền dịch bằng cao su bước vào.

"Lát nữa đi mời ông Tống đến bắt mạch cho Ngô Thanh." Tưởng Mạnh Quang nói nhỏ với Tưởng Hưng Quang.

Trong giới hành y ở Nhạc An, người họ Tống chỉ có một mình ba của Tống Hiểu Viện là Tống Nghĩa Xương.

Cô lại nhớ đến lời chú hai nói, nhà họ Ngô là thế gia vọng tộc, kiểu gì cũng sẽ chữa khỏi cho Ngô thiếu gia.

Lúc này tâm trạng cô mới khá hơn một chút, cũng không khóc nữa, lùi lại vài bước để nhường chỗ cho Mister Sean.

Lần này Mister Sean cúi chào cô một cái, có lẽ đã coi cô là Ngô phu nhân rồi.