Chương 7

“Ai nói với cậu sinh ở khu ổ chuột nhất định phải ngăm đen? Cậu nhìn ánh mắt cô ấy xem, cái sự khinh bỉ kia sắp thành hình rồi đấy, diễn xuất thế này cậu làm được không?” Lý Tướng Tần đập bàn: “Bảo biên kịch đến gặp tôi.”

Cả trường quay bị cái đập tay của Lý Tướng Tần làm cho run lên, vốn chỉ là buổi thử vai, diễn không đạo cụ là được rồi, ông lại còn đích thân đến phim trường, trực tiếp thử vai trong khán phòng.

Buổi thử vai này sắp quay thành cảnh phim thật luôn, giờ còn bảo gọi biên kịch, mọi người nhìn cô gái đang thử vai ánh mắt đầy ghen tị.

Đoán chừng là Lý Tướng Tần để mắt cô ấy, muốn chọn làm nữ chính rồi.

Ngay cả Minh Hàn Yên cũng nghĩ vậy, nhưng không ngờ Lý Tướng Tần mắng xong biên kịch lại gọi cô vào mắng thêm một trận.

“Tôi không quan tâm trước khi đóng phim cô là ai, đến chỗ tôi cô chính là người trong phim. Cô khinh thường khu ổ chuột, nhưng cô biết khu ổ chuột là như thế nào không?”

Trợ lý đạo diễn lẳng lặng đứng bên cạnh, vừa nãy còn khen ánh mắt cô có hồn, giờ lại nói cô khinh thường.

Lý Tướng Tần gõ kịch bản xuống bàn: “Cô đọc kịch bản rồi, nói cho tôi nghe khu ổ chuột trong tưởng tượng của cô.”

Minh Hàn Yên mở miệng, một chữ cũng không thốt ra được.

Rõ ràng những câu chữ trong kịch bản đã khắc vào đầu cô, mà trước mắt lại trống rỗng.

“Cô biết sự chuyên nghiệp của một diễn viên là gì không? Ở chỗ tôi là trao linh hồn cho nhân vật, nhưng cô ngay cả nhân vật này còn không hiểu, sao chạm được vào linh hồn cô ấy?”

“Cô biết cô gái ở khu ổ chuột sống thế nào không? Khi đó cô ấy nghĩ gì?”

“Cho dù cô ấy khinh thường khu ổ chuột đến đâu, thì đó cũng là nơi sinh ra và nuôi lớn cô ấy, chứ không phải phủ nhận tất cả.”

“Cô phải hiểu thế giới tình cảm của cô ấy, bây giờ ngay cả cảm xúc của cô ấy với nơi sinh ra cô cũng không thể hiện được, sao diễn tốt được tuyến tình cảm về sau? Cô biết dáng vẻ khi cô ấy yêu là thế nào không?”

“Cô muốn diễn tốt vai này, phải đi trải nghiệm những gì cô ấy đã trải nghiệm. Bao giờ cô chuẩn bị xong, hãy đến tìm tôi.”

Đợi Minh Hàn Yên bị Lý Tướng Tần mắng xong đi ra, trợ lý đạo diễn lật danh sách diễn viên chưa thử vai: “Đạo diễn, gọi ai vào thử vai tiếp đây?”

“Thử vai? Thử gì nữa, tôi chẳng phải đã chọn xong rồi à?”

“Khi… khi nào?” Trợ lý đạo diễn hơi không chắc: “Là cô gái vừa rồi à?”

“Đúng, tuy còn nhiều thiếu sót nhưng rất có linh khí và thiên phú, tôi tin cô ấy chẳng bao lâu nữa sẽ cho tôi bất ngờ.”

Trợ lý đạo diễn: “…”

“Nhưng đoàn phim chúng ta sắp khởi quay rồi mà?” Trợ lý đạo diễn do dự nhắc: “Hơn nữa ngài vừa mắng cô ấy như vậy, cũng chưa xác nhận nói để cô ấy đóng nữ chính, cô ấy có quay lại không?”

Lý Tướng Tần nghĩ tới ánh mắt bướng bỉnh của cô gái vừa rồi, cười híp mắt: “Cô ấy nhất định sẽ đến tìm tôi. Còn khởi quay?”

Ông phất tay, buông một câu: “Hoãn đi.”