Chương 6

Mã Điền Sơn nhìn thấy Đinh Vũ có vẻ sắp đỡ không nổi mới mở miệng: “Thôi được rồi Trình Tư, mọi người đều ở cùng một con phố cả, đừng làm khó coi quá. Đinh Vũ hơi nóng nảy, nhưng Chu Khánh đã theo tôi làm việc, việc chưa làm xong, Đinh Vũ chỉ dạy cho cậu ta một bài học thôi, mong cậu hiểu.”

Trình Tư liếc Chu Khánh, Chu Khánh lặng lẽ cúi đầu, không để anh nhìn thấy vết thương trên mặt.

Mã Điền Sơn là đồ vô lại, anh không muốn để anh ấy vì mình mà xung đột với Mã Điền Sơn.

“Đây là lần đầu, cũng là lần cuối.”

Trình Tư buông tay, Đinh Vũ mới phát hiện cánh tay mình mất cảm giác, giọng anh ta chứa đầy sự hằn học: “Chu Khánh, đừng quên mày đã ký hợp đồng đấy.”

Đợi Mã Điền Sơn và Đinh Vũ đi rồi, Chu Khánh mới ngoan ngoãn kể cho Trình Tư việc bọn họ đang làm.

“Các cậu định bắt cóc người?” Sắc mặt Trình Tư sầm lại.

“Không phải, không phải.” Chu Khánh vội vàng phủ nhận: “Chỉ là để cô gái kia tạm thời không gặp người đàn ông kia thôi.”

“Người đàn ông kia nɠɵạı ŧìиɧ?”

“Không.” Chu Khánh lắc đầu: “Tên kia là trai bao được một bà nhà giàu bao nuôi, nhưng bà ta phát hiện cậu ta còn có bạn gái, nên muốn chúng tôi tách hai người đó ra.”

“Ban đầu Mã Điền Sơn định đi uy hϊếp cô gái đó, nhưng tôi nghĩ uy hϊếp không hay, nên định mời cô ấy về chỗ chúng tôi ở vài ngày, để bà nhà giàu kia tưởng bọn họ đã chia tay, như vậy chúng tôi vẫn có thể lấy tiền.”

Nghe xong, khóe mắt Trình Tư giật giật: “Cậu nghĩ mời người ta về chỗ mình ở vài ngày, người ta chịu à? Vậy mà còn ký hợp đồng?”

Chu Khánh gãi đầu: “Mã Điền Sơn bày ra đấy, gọi là theo kịp thời đại, quản lý kiểu doanh nghiệp gì đó, tôi cũng không hiểu, mơ mơ hồ hồ liền ký.”

“Nói cho tôi biết ở đâu.” Trình Tư không ngờ Chu Khánh lại làm chuyện này, ánh mắt anh mang theo sự lạnh lẽo, bất kể ai làm, đây cũng là hành vi phạm tội.

Cũng coi như cho Chu Khánh một bài học.

“Anh, anh đừng nhúng tay vào vũng nước đυ.c này.”

“M* nó, cậu cũng biết là nước đυ.c à?” Trình Tư chửi một câu, nhớ tới ánh mắt của Đinh Vũ khi đi, lạnh giọng: “Tôi sợ bọn chúng đào hố cho cậu, bán cậu mà cậu còn không biết đấy.”

Ánh mắt Trình Tư lạnh lùng, đợi đến khi Đinh Vũ và Mã Điền Sơn đến chỗ hẹn, cảnh sát cũng sẽ ở đó chờ bọn họ.

*

Trường quay thử vai phim “Thiên Thành Phong Vân”.

Dưới cái nóng 38 độ, thiếu nữ đứng ở bậu cửa, ánh nắng phủ lên người cô một lớp lụa màu mật ong, dưới lớp lụa là làn da trắng nõn mê người.

Rõ ràng chỉ mặc áo hở eo và quần short bò đơn giản, dựa vào khung cửa thôi cũng đã khiến người ta không dời nổi mắt.

Cô là một cô gái sinh ra ở khu ổ chuột, vì tiền mà không ngừng trèo lên. Cô khinh thường khu ổ chuột, nhưng lại quên chính mình cũng sinh ra từ khu ổ chuột. Tất cả đặc điểm trên người cô đều là giấu đầu lòi đuôi.

“Đạo diễn, cô gái này da trắng quá nhỉ, hơi không hợp với thiết lập nhân vật.” Trợ lý đạo diễn lau mồ hôi trên trán.

“Thiết lập nhân vật là gì?” Lý Tướng Tần chăm chú nhìn thiếu nữ trong ống kính.

“Thiết lập… nhân vật nữ chính sinh ra ở khu ổ chuột, đáng lẽ da phải ngăm đen mới đúng.”