“Anh, em bảo để em mua mà.” Chu Khánh gãi đầu ngượng nghịu: “Mấy hôm nay tiệm sửa xe không kiếm được mấy, nhưng em sắp có tiền rồi.”
Câu cuối anh ta nói rất nhỏ, như sợ gì đó.
Trình Tư không đáp, dùng chìa khóa mở cửa nhà. Ngay lập tức, một chiếc chén bay tới, anh tránh kịp, còn kịp kéo cả Chu Khánh.
Chén rơi xuống đất vỡ vụn.
“Mày còn biết đường về à?” Giọng đàn bà the thé vang lên: “Mày định để em mày chết đói, hay để tao chết đói? Tao nuôi mày lớn thế này uổng công quá.”
“Dì, anh… anh ấy mua dưa hấu về rồi.” Chu Khánh vẫn còn sợ, nếu không phải Trình Tư kéo, cái chén đã đập trúng mặt anh ta rồi.
“Dưa hấu…”
Trong phòng có hai cậu bé đột nhiên lao ra, tay chân bám lên người Trình Tư, tranh giành lấy dưa hấu.
Nhưng Trình Tư xách quá chặt, hai đứa không giành được, bèn há miệng cắn vào tay Trình Tư, vừa cắn vừa tức tối: “Đưa dưa hấu cho bọn tôi.”
“Anh không được ăn dưa hấu nhà bọn tôi.”
Chỉ nhìn hai đứa trẻ cắn mạnh như vậy Chu Khánh đã thấy đau, nhưng Trình Tư vẫn bất động, giọng bình thản: “Chu Khánh, cậu về trước đi, mai tôi đến tìm cậu.”
Chu Khánh không hiểu, có phải anh ấy không cho bọn nhỏ ăn dưa hấu đâu, hai đứa này vội cái gì chứ.
Nhưng đây là việc nhà của Trình Tư, nghe Trình Tư nói vậy, Chu Khánh gật đầu rồi rời đi.
Trình Tư đặt dưa hấu xuống, hai đứa nhỏ lập tức buông ra để tranh giành dưa hấu.
Để lại trên cánh tay anh hai dấu răng sâu, vẫn đang rỉ máu.
Hà Mỹ Liên nằm trên sofa, như thể không nhìn thấy gì, giọng điệu ra lệnh: “Chỉ mua được mỗi quả dưa hấu về à.”
“Hôm nay tôi nghĩ rồi, anh phải đăng ký cho bọn nhỏ học lớp piano, chúng nó không thể giống như anh, sau này chỉ làm thợ sửa xe được.”
Trong phòng rèm kéo kín, ánh sáng mờ mịt, Trình Tư đi về phía sofa. Anh cao to, khi đi tới như kéo theo cả bóng tối.
“Được.” Vừa nghe thấy giọng Trình Tư, Hà Mỹ Liên còn định nói tiếp, đã thấy mảnh thủy tinh vỡ lấp lánh kề lên cổ mình.
Là cái cốc bà ta vừa mới làm vỡ.
“Bà nói gì cũng được, nhưng mà nếu bà còn dạy cho bọn chúng mấy thứ bậy bạ nữa…”
Ánh mắt Trình Tư hung ác, vết sẹo trên xương lông mày khiến anh trông càng thêm dữ tợn lạnh lẽo, như một con thú hoang không có tình cảm.
“Lần sau, thứ vỡ có thể sẽ không phải là cái cốc đâu.”
Mảnh thủy tinh bị ném vào thùng rác phát ra tiếng loảng xoảng, giữa đêm nghe càng chói tai.