Cô bé ngẩng đầu, kiêu hãnh như con công nhỏ.
Đã bao lâu anh chưa thấy dáng vẻ này của cô rồi.
Thật… thật đáng yêu.
Minh Hàn Thâm ho nhẹ: “Được, nếu lần này em thật sự quay tốt bộ phim này, anh sẽ đồng ý với em một yêu cầu.”
“Yêu cầu gì cũng được à?”
“Thế nào, có muốn gì không?”
“Tạm thời chưa biết, đến lúc đó rồi nói.” Minh Hàn Yên cười hí hửng, đến khi ấy cô nhất định phải làm anh trai mình “cháy ví” mới được.
“Em ở thành phố Vân cứ từ từ quay phim, không được thì cũng đừng quá vội. Kịch bản hay còn nhiều.” Minh Hàn Thâm đẩy gọng kính, nói cho cùng vẫn là không nỡ để em gái khổ: “Ngày kia anh phải đi thành phố khác dự phiên tòa.”
“Đi bao lâu?”
“Nhanh thì một tuần.”
“Biết rồi.” Minh Hàn Yên hừ khẽ: “Em biết em về đột ngột thì không thể bắt anh lúc nào cũng ở bên em được. Dù sao anh trai em bây giờ cũng là luật sư rồi mà.”
“Con nhóc này.” Minh Hàn Thâm bị cô chọc cười: “Anh sẽ về sớm.”
*
Chiếc xe bên đường đã chạy xa, Chu Khánh vội vã chạy từ trong tiệm ra cảm thán: “Lúc đầu tôi còn tưởng là Lexus bình thường, cuối cùng mới phát hiện mẫu Lexus này trăm mấy chục vạn đấy.”
Ở thành phố Vân, người đi Lexus rất nhiều, đa phần là loại người cần giữ kín tiếng.
Nhưng mẫu Lexus này lại chẳng kín tiếng mấy, bên trong không chỉ rộng mà còn rất thoải mái.
“Người mua xe này nhìn là thấy biết hưởng thụ.” Chu Khánh lẩm bẩm, giọng đầy vẻ ghen tỵ.
Cũng có thể là đang chiều chuộng ai đó.
Trình Tư cụp mắt nghĩ một lát, động tác trên tay vẫn không chậm lại, gọi Chu Khánh: “Đèn xe bên này hỏng nặng, phải thay đèn mới.”
“Để em lấy cho anh.” Chu Khánh cầm đèn mới đi tới, nóng đến mồ hôi ướt đẫm người.
Anh ta vừa lầm bầm vừa ngồi xuống, bắt đầu sửa phía bên kia xe: “Trời nóng chết người, cái thằng kia còn đòi sửa gấp, lát nữa thay xong cái đèn này không chặt chém nó một trận thì uổng công đổ mồ hôi.”
Trình Tư không nói gì, động tác rất nhanh, đã thay xong đèn xe.
Mồ hôi túa ra trên trán, Trình Tư đứng dậy vén áo lau mồ hôi, thoáng lộ cơ bụng.
“Đừng lấy giá cao quá, không thì không có lần sau đâu.” Trình Tư dặn Chu Khánh.
“Em biết mà.” Chu Khánh gật đầu: “Anh, anh có về không?”
“Về.” Mặt Trình Tư không biểu cảm.
“Em về cùng anh, tiện mua quả dưa hấu mang cho dì ăn.” Chu Khánh cười hề hề: “Trời này ăn dưa hấu lạnh đã lắm, em thèm lâu rồi.”
“Ừ.” Trình Tư ít nói, nhưng Chu Khánh lại rất nghe lời anh.
Chỉ là lúc trả tiền mua dưa hấu, Trình Tư trực tiếp trả luôn.