Chương 10

Ánh mắt Trình Tư thoáng dữ tợn, nhưng anh lại khẽ cười.

Trong ánh nhìn kinh hãi của Minh Hàn Yên, người đàn ông đưa lưỡi khẽ liếʍ vệt máu ở khóe môi, giọng mập mờ: “Ông đây thích mấy cô cứng như thế này đấy.”

Đường núi gập ghềnh xóc nảy, một chiếc xe van xám trông hết sức bình thường lách qua rừng cây.

Minh Hàn Yên co người trên ghế, đề phòng cảnh giác nhìn ba gã đàn ông trước mặt.

Cô liếc bằng khóe mắt ra ngoài cửa sổ, cảnh vật cứ lùi dần lại, ngón tay bấu chặt vạt váy đến trắng bệch.

Ba người trước mặt ăn mặc bình thường, ngoài kẻ vừa lên tiếng thì những kẻ còn lại đều có vẻ giống mấy tay lưu manh vỉa hè. Minh Hàn Yên đoán họ không phải vì gia thế của cô mà bắt cóc cô.

Nhưng bọn họ lại để cô nhìn thấy mặt.

Minh Hàn Yên hít sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Các người muốn gì?”

Giọng thiếu nữ vẫn ổn định, trong hoàn cảnh này, đôi mắt nai vẫn bình tĩnh đánh giá bọn họ từ trên xuống dưới, chỉ có giọng nói hơi run tại mấy âm cuối câu mới để lộ ra chút sợ hãi.

Trình Tư cụp mi mắt xuống, ánh nhìn lướt qua đầu ngón tay Minh Hàn Yên, vẻ hung dữ ban nãy đã biến mất.

Nghe giọng cô, Mã Điền Sơn cười nham nhở, chỉ vào Trình Tư: “Cô gái, lúc nãy cô không nghe thấy anh ta nói gì à? Anh ta để ý cô đấy, muốn làm thịt cô… ha ha…”

Minh Hàn Yên đột ngột quay phắt sang nhìn Mã Điền Sơn.

Bóng cây bên đường lay động in trên cửa kính, trong xe tối sầm lại, đôi mắt thiếu nữ lúc này càng to và sáng, trong con ngươi đen lóe lên sự lạnh lùng và khinh miệt, khiến tiếng cười của Mã Điền Sơn khựng lại.

Đó là ánh nhìn khinh khỉnh, coi thường lồ lộ.

Mã Điền Sơn theo phản xạ định nổi giận, nhưng liếc thấy vẻ bình thản của Trình Tư mới kìm lại.

Con bé này khinh là khinh Trình Tư, anh ta tức giận làm gì.

Mã Điền Sơn cười gằn hai tiếng: “Không biết đang làm bộ làm tịch cái gì, chẳng lẽ còn định lấy cái thằng người nổi tiếng đó?”

“Người ta sớm đã bám váy được chị gái nhà giàu rồi, mấy hôm nữa cô quay về, thằng hotboy ấy chắc đã quên cô lên tận chín tầng mây rồi.”

Từ lời Mã Điền Sơn, Minh Hàn Yên mới hiểu lý do bọn họ bắt cóc mình.

Có lẽ Lâm Diệp Tử cản đường gã trai hèn hạ và bà chị nhà giàu kia nên mới thuê bọn họ cho Lâm Diệp Tử “mất tích” một thời gian.

Chỉ là bắt nhầm người.

Minh Hàn Yên lặng lẽ cúi đầu xuống, xem ra bọn họ không nhận ra cô.

Thiếu nữ cúi đầu im lặng, như thể buồn bã đến không nói nổi, chiếc cổ mảnh khảnh yếu ớt tựa như chỉ khẽ bóp là gãy.

Ánh mắt Mã Điền Sơn lóe lên vẻ đắc ý, vừa định mở miệng nói chuyện đã lại bị Trình Tư cắt ngang.

“Đây là đi đâu?” Trình Tư nhìn con đường lạ lẫm bên ngoài, mắt thoáng tối đi: “Đường này không phải đường quay về.”

“Về? Sao có thể. Chẳng lẽ dẫn cô ta thẳng đến chỗ của chúng ta?” Đinh Vũ vừa lái xe vừa nói: “Tất nhiên phải đưa cô ta đến nơi cô ta cần đến.”