Chương 1

“Nguyện là kẻ dưới gấu váy em.

Là thần dân trong thiên đường em dựng.

Vừa khao khát phóng túng tự do.

Vừa muốn hôn lên những nỗi đau nhói buốt.”



Tháng bảy ở thành phố Vân, trời nóng hừng hực. Xe chạy vun vυ"t trên đường, không khí phía sau như bị thiêu đốt đến méo mó.

Trong xe, điều hòa mở hết cỡ, nhiệt độ bên trong và bên ngoài khác nhau như hai thế giới.

Minh Hàn Yên quấn chiếc chăn nhỏ màu trắng, co người trên ghế, uể oải nhìn kịch bản trong tay.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng bên cạnh vẫn đang chăm chú nhìn vào tập tài liệu trên máy tính, nói mà không ngẩng đầu lên: “Tiểu Dương, chỉnh nhiệt độ cao lên một chút.”

"Không được, anh không biết em sợ nóng nhất sao?” Minh Hàn Yên trừng mắt nhìn anh, đôi chân trong chăn hơi co lại.

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Dương. Tiểu Dương lập tức thành thạo chỉnh điều hòa cao lên hai độ, rồi đạp nhẹ phanh chờ đèn đỏ.

Minh Hàn Yên không để ý nữa. Lúc này cô đang chống cằm nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ xe.

Mấy năm không trở về, sự thay đổi của thành phố Vân khiến cô có chút tò mò. Người đi đường trên phố chẳng có mấy, thậm chí một số cửa hàng còn đóng cửa vì nắng nóng. Ánh mắt Minh Hàn Yên lướt qua các cửa hàng ấy, rơi xuống một con ngõ nhỏ phía xa.

Đầu ngõ không quá rộng, đối diện là một tiệm sửa xe. Bên cạnh tiệm sửa xe có một chiếc ô tô đang đỗ, dưới đất bày đầy dụng cụ sửa chữa. Một người đàn ông mặc áo thun đen đang nửa quỳ trước đầu xe.

Bờ vai anh rất rộng, cánh tay lại săn chắc rắn rỏi, bóng râm của tiệm sửa xe rơi xuống vai anh, nơi sáng nơi tối giao nhau, cơ bắp dưới lớp sáng tối ấy nhấp nhô như dãy núi liên tiếp.

Giọt mồ hôi trên gáy chậm rãi men theo cổ trượt xuống, cuối cùng biến mất nơi bả vai nhô lên.

Minh Hàn Yên vô thức mở to mắt, dần ghé sát vào cửa kính, kịch bản trên đùi cũng rơi xuống ghế.

Người đàn ông như cảm nhận được ánh nhìn, hơi nghiêng mặt, ngũ quan sắc nét, gò má còn vương vết dầu máy, khiến cả người thêm phần thô ráp phóng túng.

Ánh mắt anh nhìn sang như lưỡi dao, xuyên qua cửa kính rơi thẳng lên người cô, mang theo sự hoang dã và áp lực.

Minh Hàn Yên nín thở, như con mồi bị dã thú khóa chặt không nhúc nhích được, trên má lại ửng lên màu hồng khó nhận ra.

“Yên Yên?” Một đôi bàn tay trắng trẻo lớn che mắt Minh Hàn Yên lại: “Em đang nhìn gì thế?”

Minh Hàn Thâm hơi nheo mắt nhìn ra ngoài cửa xe. Dưới kính gọng vàng, ánh nhìn thoáng có sự đánh giá, nhưng chỉ trong chớp mắt. Với anh, người đàn ông kia không đáng để vào trong mắt.