Tô Linh bẻ ngón tay cái của Trần Khoa xuống, gặng hỏi: “Hai người đó nổi tiếng lắm hả?”
“Ừ họ là bạn cặp chuyên đóng phim ngắn tình trai với nhau, rất được các cô gái yêu thích.”
Tô Linh lần nữa gặp được cụm từ mới, khó hiểu hỏi: “Tình trai là phim gì thế?”
Trần Khoa bá vai kéo Tô Linh đi: “Tình trai chính là boy love kiểu tình yêu nam và nam ấy.”
Nói đến đây Tô Linh hiểu, từ tình trai khá xa lạ với cậu nhưng boy love thì cậu biết, năm lớp 10 cậu vô tình thuê nhầm một cuốn truyện tranh boy love Nhật Bản, từ đó mới phát hiện ra tính hướng của bản thân.
Đầu năm học lớp 11 cậu gặp Hoàng Mai khi đó đang học lớp 12. Sau vài lần tiếp xúc anh chủ động gửi thư tình cho cậu. Lúc nhận được thư của anh cậu vô cùng bất ngờ, xen lẫn hạnh phúc và cả lo lắng, nhưng vẫn muốn thử yêu anh, sau đó cả hai hẹn hò trong bí mật.
Không ai biết hai người yêu nhau, mãi cho đến khi anh vào đại học, Mai Hoàng mới nói chuyện này cho Nguyễn Tung, và từ đó người biết chuyện đầu tiên chính là Nguyễn Tung, mỗi lúc hai người nói chuyện anh ta thường có mặt ở bên cạnh.
Cảm giác Tô Linh dành cho Nguyễn Tung là không quá thích, bởi vì người này nói chuyện gây cảm giác khó chịu, nhưng cậu chẳng lo anh ta sẽ xen vào tình cảm giữa cậu và Mai Hoàng đơn giản Nguyễn Tung từng cho cậu xem ảnh người yêu của anh ta và đó lại là nữ.
Cậu chợt nhớ đến cuộc điện thoại trước khi mình vào nam, hành động ôm cổ của Nguyễn Tung liên tục tua đi tua lại trong đầu khiến cậu đâm lo, hỏi thêm: “Hai người đó chỉ đóng phim thôi đúng không?”
Trần Khoa lắc đầu: “Chuyện này tao không có hứng thú nên không theo dõi, nhưng có nghe mấy đứa bạn bàn tán thì hình như hai người đó là một cặp đôi ngọt ngào từ phim ra ngoài đời. Hiện cả hai thuê trọ ngoài và đang sống cùng nhau.”
Chợt Trần Khoa kéo vai Tô Linh chỉ ra phía sân trường: “Nhắc tào tháo tào tháo đến kìa, thấy không tình cảm tốt lắm, năm ngón tay đan nhau, kiểu nắm tay ấy chỉ có người yêu nhau mới dùng thôi, chứ bình thường chẳng ai hơi đâu mà làm nóng lắm.”
Tô Linh theo hướng Trần Khoa chỉ nhìn xuống.
Hai người kia đúng là người cậu quen, họ đan tay sóng đôi đi giữa sự chào đón cuồng nhiệt của hàng trăm cô gái. Trước đây Mai Hoàng chưa từng làm những hành động ấy với cậu, cái nắm tay của họ đa số là nắm vào cổ tay hoặc nắm cả bàn tay chưa từng đan năm ngón khăng khít.
“Hoàng Tung.”
Tiếng gọi của đám đông vang lên tận nơi cậu đang đứng.
Trần Khoa tấm tắc: “Thấy không nổi đến mức có tên riêng Hoàng Tung luôn đấy.”
Cậu ta vừa quay qua liền giật mình khi thấy sắc mặt trắng bệch của Tô Linh, lo lắng hỏi: “Mày không khỏe à, sắc mặt tệ quá?”
Tô Linh lắc đầu đáp: “Không sao, chúng ta đi nhanh thôi.”
Cậu không muốn nhìn thêm, tình yêu của cậu và Hoàng Mai không dễ dàng gì, nên cậu trân trọng vô cùng không muốn vì bất cứ điều gì mà nghe ngờ anh, tốt nhất là gặp và hỏi trực tiếp thì hơn.
Sau khi nhận đồng phục Trần Khoa hỏi: “Mày còn muốn đến khoa kiến trúc nữa không?”
Nhớ đến cảnh hai người kia thân mật đi giữa sự hồ hởi của nhiều người, Tô Linh không còn tâm trạng để gặp, cậu muốn ổn định cảm xúc trước nên nói: “Chắc để mai đi, nay về trước.”
“Mày đi xe gì?”
“Tao đi xe buýt.”
“Vậy để tao chở về cho, tao có xe.”
Tô Linh muốn từ chối nhưng Trần Khoa đã chạy vào bãi giữ xe, cậu chỉ đành đứng chờ.