Chương 7: Đàn anh học kiến trúc

Tô Linh chỉ biết lắc đầu với sự tự tin của Trần Khoa. Nhưng cậu ta đúng là có vốn liếng để nói những điều ấy.

Tô Linh nhìn về phía bục giảng vô tình bắt gặp ánh mắt của giảng viên, cậu lập tức kéo ống tay áo Trần Khoa nhắc: “Tập trung đi giáo viên đang nói kìa.”

Trần Khoa ghé lại gần: “Không cần để tâm, thầy chủ nhiệm khoa của chúng ta chỉ làm các công việc như thúc giục đóng học phí nếu trễ hoặc là thông báo các hoạt động, cả năm khéo khi mày không gặp ổng lần nào. Hơn nữa ở đây người ta gọi là giảng viên không ai gọi là giáo viên nữa đâu, sửa đi nhé.”

Tô Linh bật cười gật đầu.

Đúng như Trần Khoa nói, sau khi thông báo những điều cần thiết như thời gian học, đồng phục và bầu chọn lớp trưởng, thủ quỹ xong giảng viên liền rời đi, nhiệm vụ còn lại giao toàn bộ cho lớp trưởng.

Nhận phiếu đồng phục từ tay lớp trưởng Tô Linh cùng Trần Khoa rời khỏi lớp, lúc đi qua cô bạn mà Trần Khoa nhắm đến, cậu ta liếc nhẹ nhỏ một cái cười cực kỳ đẹp trai, đến mức Tô Linh đi bên cạnh cũng phải nhìn chăm chú.

Cô bạn có vẻ cảm nắng Trần Khoa mặt đỏ như đánh má hồng đậm, thẹn thùng khoác tay nhỏ bên cạnh đi mất.

Chờ người đi Trần Khoa huýt sáo huých vai Tô Linh: “Đấy dính thính tao rồi!”

Tô Linh chỉ biết lắc đầu hỏi: “Có đi lấy đồng phục luôn không?”

“Lấy chứ còn làm thẻ sinh viên nữa. Anh tao bảo trường quản nghiêm lắm, vào mà không có thẻ là bị bảo vệ đuổi ra ngay.”

Trên đường xuống phòng giáo vụ Tô Linh nhịn không được hỏi: “Mày biết đường đến khoa kiến trúc không?”

“Biết, quen ai ở đó à?”

“Ừ có đàn anh cùng quê học chuyên ngành kiến trúc bên đó.”

Trần Khoa tò mò: “Là anh nào vậy, nói thử xem có khi tao biết đấy.”

Tô Linh không nghĩ Trần Khoa biết về Mai Hoàng và Nguyễn Tung, nhưng vẫn nói:

“Một người cùng quê với tao là Mai Hoàng, người còn lại là bạn học của anh ấy Nguyễn Tung, mày biết không?”

Trần Khoa hơi trầm ngâm: “Học năm 3 à?”

Tô Linh ngạc nhiên: “Sao mày biết hay vậy?”

“Nếu đàn anh của mày là hai người này thật thì họ chính là người nổi tiếng đấy, không chỉ trong trường mà trên mạng xã hội. Mày không chơi Tiktok hay xem phim ngắn trên Youtube à?”

Tô Linh lắc đầu, mạng xã hội duy nhất cậu chơi là Facebook, bạn bè xung quanh cậu đa số cũng dùng mạng này, còn Youtube đó là nơi cậu dùng nghe nhạc xem các chương trình giải trí, phim ngắn là gì, cậu chưa từng nghe chứ nói huống gì xem.

Trần Khoa nhìn khuôn mặt ngây ngốc của Tô Linh, nghi ngờ hỏi: “Đừng nói với tao mày không biết gì về Tik Tok và Youtube nhé?”

Cậu gật đầu: “Lần đầu nghe thấy.”

Trần Khoa trố mắt nhìn cậu, cứ như thể cậu là sinh vật lạ hoắc nào đó vô tình rơi xuống trước mặt cậu ta.

“Sao mày có thể sống được hay vậy?”

Tô Linh gãi đầu cảm thấy thằng bạn mới này của mình có hơi không bình thường: “Tao tưởng chỉ khi không ăn, không uống, không thở mới chết, hóa ra trong đời mày không dùng Tik Tok và xem phim ngắn cũng có thể chết, mới lạ thật.”

Trần Khoa bật cười, tặng Tô Linh ngón tay cái: “Mày được lắm bạn yêu, của hiếm của nhân loại phải gọi tên mày.”