Chương 6: Dân tỉnh lẻ

Trần Khoa chăm chú quan sát Tô Linh, nhìn đến mức Tô Linh có cảm giác mặt mình có gì đó bẩn lắm, hơi nghiêng người về sau, tay chạm lên má dò hỏi: “Nhìn gì vậy?”

Trần Khoa: “Mày là dân tỉnh lẻ?”

“Ừ tao đến từ Nghệ An.”

Trần Khoa bày ra vẻ mặt không tin: “Không thể nào, anh tao có vài người bạn đến từ xứ Nghệ, tao nói chuyện với họ rồi, giọng khó nghe chết đi được, nhưng mày thì khác cảm giác như dân Đồng Nai.”

Tô Linh bật cười, nhớ lại Mai Hoàng từng nói, anh bị không ít bạn học hiểu lầm không phải là dân Nghệ An chính thống vì nói chuyện quá dễ hiểu, giờ chính cậu cũng bị nghi ngờ về xuất xứ do tiếng nói.

Cậu đáp: “Vùng tao người ta nói chuyện kiểu này, giọng hơi nặng nhưng khá sát với tiếng phổ thông.”

Trần Khoa ngạc nhiên: “Mày nói thật?”

Tô Linh gật đầu, xác nhận lại lần nữa: “Không tin vậy chờ khi nào mày rảnh tao dẫn mày về quê tao chơi.”

Trần Khoa cười tươi đưa điện thoại qua: “Ok luôn kết bạn với nhau đi có gì mình còn ới cho dễ.”

Nhìn chiếc điện thoại trước mặt Tô Linh cảm giác bản thân bị dụ, những câu hỏi vừa rồi không hoàn toàn là thắc mắc đơn giản chỉ là dẫn chuyện để hỏi nick Facebook cho dễ.

Cậu nhận lấy điện thoại bấm tên Facebook của mình rồi đưa cho Trần Khoa.

Sau khi kết bạn Trần Khoa bắt đầu nói, có vẻ như từ bạn bè đã xóa nhòa ranh giới vùng miền và người lạ, cậu ta nói rất nhiều, chuyện gì cũng tám được.

Trần Khoa: “Tao có một ông anh trai học chuyên ngành thiết kế nội thất ở trường này, đáng ra năm ngoái ổng tốt nghiệp rồi nhưng vì nợ môn nên phải tới học thêm một năm.”

Tô Linh nhớ đến Mai Hoàng, anh học kiến trúc khá gần với thiết kế nội thất, hiện đang học năm ba, lúc nào gọi cho anh cũng đang học, cậu khá hiếu kỳ, có phải chương trình học của mấy ngành đó nặng như anh nói hay không.

Cậu bâng quơ hỏi: “Tao nghe nói chương trình học của mấy ngành đó rất nặng?”

“Ờ nặng lắm, nhưng thiết kế nội thất không bằng kiến trúc. Hồi trước tao cũng thích kiến trúc, nhưng khi thấy bạn anh tao vì học kiến trúc mà biến mình thành gấu trúc, mắt thâm mình tròn nên tao từ bỏ, qua học đồ họa cho lành sau này xin công việc văn phòng mát mẻ.”

Tô Linh liếc Trần Khoa, không ngờ tên này lại lười đến vậy, nhưng một phần nào đó Tô Linh cũng rất ngưỡng mộ Trần Khoa vì cậu ta biết mình thích và ghét gì, không giống cậu, chọn học đồ họa chẳng qua là vì điểm chỉ đủ vào ngành này, trước đó cậu muốn vào ngành kiến trúc cho giống người yêu, nhưng không được.

Cho đến tận bây giờ Tô Linh vẫn không biết mình thích điều gì, chỉ học thế thôi.

Lúc hai người đang nói hăng say thì có giáo viên bước ra gọi tên, quả nhiên những bạn có mặt ở đây đều học cùng chuyên ngành. Vì là ngành đồ họa nên số lượng nam và nữ ngang nhau không chênh mấy.

Tô Linh cùng Trần Khoa ngồi chung một bàn, từ lúc vào lớp Trần Khoa bắt đầu nhòm ngó khắp nơi.

Tô Linh khó hiểu hỏi: “Mày nhìn gì vậy?”

Trần Khoa đáp: “Tao đang ngắm gái.”

Rồi chỉ cho Tô Linh: “Thấy bạn nữ ngồi ghế đầu không, xinh phết. Tao quyết định rồi học kỳ này sẽ hẹn hò với em ấy.”

Tô Linh quan sát bạn nữ ngồi ở ghế đầu, trắng trẻo nhìn rất thuận mắt, tóc dài kiểu truyền thống, mẫu con gái này rất hợp mắt con trai, nhưng hình như họ khá khó tán.

“Mày nhắm người ta, nhưng lỡ cổ không ưng mày thì sao? Nói chắc thế.”

Trần Khoa nháy mắt với cậu, hất nhẹ tóc mái tự tin như hóa thành thực thể trước mắt Tô Linh.

“Mày nhìn nhan sắc của tao đi, trừ ông anh trai học lại môn của tao ra thì tao chẳng thua kém ai hết, cô gái nào tao nhắm trúng đều cưa đổ chưa từng để lọt em nào.”