Chương 5: Trai địa phương

Theo thông tin chị Phùng Nam cung cấp, thì thiết kế đồ họa học cùng tòa nhà với các ngành như kiến trúc nội thất. Tìm được tòa nhà này không khó, chỉ là khá rộng cậu không xác định được nơi đâu là chỗ dành cho sinh viên đồ họa.

Nhìn thấy một nhóm sinh viên không mặc đồng phục cậu lại gần, muốn tìm một người để hỏi chuyện, chợt vai cậu bị vỗ mạnh.

Quay lại cậu gần như đứng hình bởi nhan sắc của người vừa vỗ vai mình, rất đẹp trai, mắt sâu mũi cao kiểu con lai, chỉ nhìn qua liền bị hớp hồn.

“Đệp đẹp trai quá!”

Cậu buột miệng.

“Ha ha.” Người được khen cười lớn.

Tô Linh hoàn hồn vội vàng né ra, hơi ngại quay mặt đi chỉnh tóc một chút mới quay qua nhìn người ta.

Người được khen đẹp trai hưng phấn ghé lại gần nói: “Làm quen nhé, tao là Trần Khoa, còn mày tên gì?”

Tô Linh nuốt khan một hơi cười cười có chút ngại ngùng khi gặp trai đẹp đáp: “Tao tên là Tô Linh.”

“Ôi tên mày giống con gái quá, thảo nào mày xinh.”

Đang vui Tô Linh chợt buồn, không còn thiết tha nói chuyện với người ta nữa, khuôn mặt không có quá nhiều nét nam tính của cậu trầm hẳn đi, ánh mắt sáng ngời thường ngày cũng cụp xuống, thể hiện rõ thái độ không hài lòng với đối phương.

Bình thường ai nhìn thấy biểu cảm này của cậu cũng khó mà cười nói tự nhiên được nữa, nhưng Trần Khoa không giống vậy, vẫn cứ ha ha: “Sao thế được khen đẹp nên ngại à, đừng ngại mà, mày xinh thật còn trắng nữa, đám con gái quanh đây chẳng ai trắng bằng mày đâu đấy. Đứng một góc mà như phát sáng khiến tao phải qua làm quen.”

Tô Linh lườm cậu ta: “Mày câm miệng được rồi đấy, mặt đẹp sao cái miệng xấu thế!”

Cậu nhăn nhó làm Trần Khoa cười dữ hơn, xông lên bá vai cậu nói: “Mày nói chuyện cũng đáng yêu nữa, tiếc quá mày không phải là con gái, chứ không tao tán rồi.”

Tô Linh chán ngán dùng tay đẩy mặt cậu ta ra: “Biến!”

Trần Khoa bá chặt hơn: “Bạn bè mà không biến được.”

Không đẩy người ra được Tô Linh chỉ còn cách xuống nước: “Mày đứng thẳng tao hỏi chuyện tí.”

Trần Khoa buông Tô Linh ra, khoanh tay hất đầu nói: “Muốn hỏi gì nào?”

“Mày học chuyên ngành nào?”

“Đồ họa, nếu không học ngành đó tao đến đây làm gì?”

“Vậy chỗ này là khu dành cho ngành đồ họa à?”

Trần Khoa gật đầu, chỉ một dọc các phòng: “Nguyên chỗ này sau này sẽ thành phòng học của chúng ta, trừ những môn như triết học Mác Lênin cần học ở hội trường lớn vì chung toàn khóa.”

Cậu híp mắt nhìn Trần Khoa: “Mày giả dạng làm sinh viên mới đúng không?”

Trần Khoa giả vờ bị tổn thương: “Sao nói vậy, tao năm nay mới 18 tuổi, là sinh viên mới không thể mới hơn!”

“Thế sao mày biết nhiều vậy?”

Trần Khoa bật cười: “Nhà tao ở thành phố, cuối năm lớp 12 trường có tổ chức cho đi thăm quan các trường đại học, tao có qua đây rồi nên cũng biết sơ sơ.”

Hóa ra là dân địa phương thảo nào biết rõ đến vậy.