Người yêu của cậu từng nói trường đại học Kiến trúc kinh tế kỹ thuật HCM là một ngôi trường lớn, thành lập muộn nhưng phong cách dạy học lại rất quốc tế, học ở trường này ra rất dễ xin việc, chỉ là giá của các tín chỉ có hơi cao, đặc biệt cắt cổ khi học lại, chính vì thế Mai Hoàng luôn phải cố gắng, lúc nào cậu gọi cho anh cũng đều nghe hoặc thấy anh đang học, hiếm khi thấy anh ở ngoài la cà với bạn.
Hôm nay đặt chân tới nơi này ngay ánh nhìn đầu tiên cậu công nhận anh nói đúng, trường rất lớn, khuôn viên rộng, cây xanh phủ bóng khắp nơi, bãi cỏ rộng và đầy ghế đá.
Đi qua cổng lớn, có rất nhiều lối đi khác nhau, Tô Linh không biết nên đi lối nào, cậu nhìn ngó xung quanh, ai cũng có đôi có cặp trò chuyện rôm rả, chỉ cậu đi một mình, cảm giác có hơi lạc lõng.
“Chị ơi!” Tô Linh lên tiếng gọi hai cô gái vừa đi qua mình.
Hai người kia dừng lại, đồng phục họ mặc là áo sơ mi trắng cộc tay có in tên và logo trường trước ngực, có lẽ là sinh viên trường này.
“Cho em hỏi chút được không ạ?”
“Được chứ.” Một chị đáp lời cậu.
“Em là sinh viên mới thì nên đi hướng nào ạ?”
Chị gái mỉm cười chỉ về một hướng: “Em đi đường này, cứ đi thẳng cuối đường có điểm tiếp đón tân sinh viên, ở đó sẽ có anh chị hướng dẫn cụ thể.”
“Em cảm ơn.”
“Không có gì.”
Hai chị chủ động tạm biệt cậu quay người đi, họ chưa đi xa nên Tô Linh vẫn nghe thấy được câu họ nói về mình.
“Cậu em sinh viên mới này nhìn đáng yêu quá!”
“Ừ xinh thật đấy, da còn trắng nữa, đứng gần em ấy tao ngại luôn đó.”
Tô Linh chỉ biết thở dài, nhìn da tay mình. Nước da này là di truyền, bà cậu trắng, mẹ cậu trắng, dì cậu trắng nên cậu cũng trắng nốt, còn khuôn mặt cha mẹ cho sao thì mang vậy nhưng cậu không thích người ta khen mình đáng yêu, hay xinh, cậu muốn được khen đẹp trai.
“Chán thật đến khi nào cái từ đẹp trai mới đập vào mặt mình đây!” Lầm bầm xong cậu theo hướng được hai chị chỉ cho đi tới.
Quả nhiên đến cuối đường cậu liền nhìn thấy băng rôn lớn chào đón tân sinh viên, có rất nhiều người tụ tập tại điểm đó.
Cậu đi nhanh về phía đó, rướn cổ tìm kiếm vị trí vắng người để chen vào hỏi tin tức.
Chợt cậu nghe có ai đó gọi: “Này em trai.”
Tô Linh ngờ ngợ quay đầu tìm kiếm, bất ngờ thấy một chị gái tóc ngắn khuôn mặt tròn xinh xắn như búp bê đang liên tục vẫy tay với cậu.
Cậu chỉ vào mình: “Chị gọi em?”
Chị gái gật đầu: “Em qua đây.”
Tô Linh cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn đi qua. Bàn chị ấy khá vắng người trên đó toàn giấy tờ, nước và một số đồ lặt vặt khá giống với khu hậu cần chuyên tiếp tế cho các hoạt động hơn là chỗ đăng ký hỏi thông tin.
“Chào chị.”
Chị gái cười rất tươi nhìn cậu. Ánh mắt của chị làm Tô Linh e dè, nào có ai mới gặp lần đầu lại dùng ánh mắt hứng thú như vậy để nhìn người khác, rõ là có ý đồ bất chính.
Cậu nói: “Em là sinh viên mới, tới để hỏi đường đến khoa.”
“Chị biết.” Chị cười tươi. “Chị gọi em cũng vì em là sinh viên mới mà.”
Cậu gật đầu có chút bối rối chỉ về phía đông người: “Chỗ kia sao đông vậy?”
“À chỗ đó là bàn hỏi thông tin.”
“Vậy chắc để em qua đó.”
“Không cần đâu em, chị cũng có thể giúp em mà.”
Cậu vẫn không tin lắm, giữ một khoảng cách nhất định với chị ấy.
“Này Nguyệt mày làm gì em ấy thế? Nhìn em ấy sợ chưa kìa!” Có một chị gái đi tới.
Chị ấy nhìn cậu cười hỏi: “Em đăng ký chuyên ngành nào?”
Chị gái cắt tóc ngắn kiểu nam tính nhìn đáng tin hơn chị được gọi là Nguyệt kia, cậu nhanh nhảu đáp: “Dạ là ngành thiết kế đồ họa.”
Chị lấy thông tin về ngành đưa cho cậu.
Nguyệt xen vào: “Em tên gì?”
Cậu hơi ái ngại chị ấy, nhưng không trả lời có vẻ bất lịch sự: “Dạ chị em tên là Tô Linh.”
“Ngoan quá!”
Chị gái bên cạnh vỗ mạnh lên trán Nguyệt: “Mày lại thế rồi, cứ thấy ai đẹp trai xinh gái là lại hưng phấn đến mức không kiềm chế nổi thế này, dọa các em ấy sợ chết khϊếp.”
Tô Linh nhướng mày nhìn chị gái, cậu kết rồi đấy, chị là người đầu tiên nói cậu đẹp trai.
Khi chị quay qua cậu cười với chị. Chị hơi ngớ ra không hiểu sao cậu lại cười, nhưng cũng cười đáp lại, chỉ cho cậu hướng đi đến khoa của mình.
“Em cảm ơn.”
Cậu tính đi thì chị Nguyệt kêu: “Linh chờ chút.”
Chị lấy chai nước chạy qua dúi vào tay cậu nói: “Chị là Lâm Ánh Nguyệt, em cứ gọi chị là chị Nguyệt, chị học năm thứ 4 chuyên ngành thiết kế nội thất, khá gần với khoa của em, còn học chung một vài môn đồ họa chắc sẽ còn gặp lại, cho chị xin kết bạn Facebook nhé.”
Từ chối có vẻ không hay, hơn nữa chị là sinh viên cũ có gì cần có thể hỏi, kết bạn không thiệt, cậu đồng ý, còn tiện thể nói với chị gái kia: “Chị ơi cho em xin kết bạn nhé.”
Chị gái đọc tên Facebook cho cậu, tên chị gái khá chất, Phùng Nam.
Có được hai người bạn mới, cậu hài lòng mang theo chai nước và tập thông tin rời đi.