Mười mấy năm chưa từng rời khỏi làng quê nhỏ, nhưng Tô Linh vẫn có thể tìm hiểu về thế giới bên ngoài thông qua phim ảnh, thời sự và rất nhiều video trên mạng xã hội.
Sài Gòn mà cậu biết thông qua các phương tiện ấy luôn đông nghẹt người, xe cộ mắc cửi, bầu không khí nhiều bụi mịn, các tòa nhà cao chọc trời và cả những siêu thị lớn sầm uất…
Hôm nay ngồi sau xe máy của dì út, Tô Linh đã cảm nhận được những điều từng xem ấy, ồn ào, xô bồ, bụi mịn nhưng cũng rất choáng ngợp bởi những ngôi nhà cao tầng, công trình phủ kính hiện đại…
Xe dừng lại trước một căn nhà phố nhỏ một lầu, dì út đưa chìa khóa cho cậu: “Mở cửa đi, dì đưa đồ vào cho.”
Tô Linh mở cổng giúp dì, sau khi đưa xe vào nhà, dì cởi mũ và gỡ khẩu trang lúc này cậu mới nhìn rõ khuôn mặt dì.
Nhỏ nhắn, trắng trẻo và có rất nhiều nét giống mẹ mình.
Thấy cậu nhìn dì cười nói: “Lâu rồi chưa gặp có phải dì rất khác không?”
Lần cuối cậu và dì út gặp nhau là cách đây bốn năm, lúc đó dì mang cả nhà về quê ăn tết, khi ấy dì cũng giống lúc này, da trắng mặt nhỏ có dấu vết của tuổi bốn mươi mấy.
“Không khác lắm, vẫn đẹp như ngày xưa.”
Dì cười tươi, khen: “Dẻo miệng quá!”
Cậu nhìn quanh hỏi: “Dượng và hai cháu đâu?”
“Dượng đi làm, còn hai đứa nhỏ đi học. Nào để dì dẫn lên lầu.”
Cậu theo dì lên tầng trên.
Dì hỏi: “Khi nào nhập học?”
“Dạ mai ạ.”
“Sao bây giờ cháu mới vào?”
Tô Linh cười hì hì: “Thì khi nào nhập học mình vào, vào sớm làm gì?”
Dì mở cửa phòng: “Nhưng cũng nên tới sớm một chút chứ, để tìm hiểu đường xá, kiểu này mai cháu có đến trường nổi không đây.”
“Không sao, cháu đi xe buýt, dì chỉ cháu cách bắt xe là được.”
Dì nhìn cậu, không hài lòng trách: “Lần sau không được để mọi chuyện sát thế này, cái gì cũng nên chuẩn bị, cho thời gian nhiều một chút để còn có thể xoay xở khi có biến. Nhớ chưa?”
Cậu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng cháu nhớ rồi. À dì mệ và bà có gửi đồ đó, lấy ra nấu cho mấy cháu ăn luôn.”
“Được rồi, cháu tắm rửa đi, dì chuẩn bị nấu cơm.”
…
Sáng sớm trước khi đi làm, dì cẩn thận chỉ cho cậu cách bắt xe buýt đến trường, may mắn khu dì ở khá gần trạm, đi bộ một chút là tới, chưa kể tuyến xe chạy qua đường này vừa hay đi qua trường đại học Kiến trúc kinh tế kỹ thuật HCM mà cậu thi vào.
Bắt xe không khó, mọi thứ đều suôn sẻ cho đến khi cậu xuống xe.
Bất thình lình lưng bị ai đó xô mạnh làm cậu chúc toàn thân về phía trước, suýt nữa thì đâm đầu vào biển báo tuyến.
Cậu tức giận quay người lại muốn tìm xem ai vô duyên đến vậy, thì giật mình vì có người đánh nhau.
Đó là hai vị khách có xích mích nhỏ lúc ở trên xe, hình như là do va vào nhau, lúc đó cậu cũng không để ý nhiều dù sao họ cũng là người xa lạ.
Mọi người tản ra không ai dám lại gần vì hai người ấy đánh rất hăng, đấm đến mức miệng chảy máu.
“Nhanh gọi cảnh sát.”
Có ai đó hô lên.
Ngay lập tức cả hai người kia tách ra, một tên trong số đó hung hăng chỉ vào mặt người còn lại nói: “Mày đợi đó chuyện này chưa xong đâu.”
Tên kia bỏ đi, người còn lại lau máu ở khóe môi, cảm ơn mọi người xung quanh rồi cũng rời đi.
Tô Linh không tìm được ai xô mình, đành bỏ qua di chuyển khỏi trạm xe hướng về phía có cổng trường đại học.