Chương 24: Thành công kết bạn

Trần Khoa mở Facebook ra, tìm đến nick của Tô Linh, cậu không phải là người cầu kỳ nên tên nick đặt rất đơn giản là Tô Linh còn cẩn thận viết hoa chữ cái đầu như cách người ta viết tên.

Lúc nhìn thấy tên Facebook Quách Am bật cười: “Nghiêm túc thật đấy, năm nay bao nhiêu tuổi vậy?”

“18 tuổi bằng em.” Trần Khoa đáp.

Trần Am nhìn Trần Khoa: “Mày xem con người ta sống thế nào, nhìn lại mày đi nick là gì nhỉ, Boy Phố nghe sến chết đi được!”

Trần Khoa khinh lại: “Còn anh thì sao, LG nghe cứ như tên của hãng tivi ngày xưa nhà em hay dùng, chẳng có tí liên quan nào đến tên anh hết.”

Trần Luật lấy máy Trần Khoa lướt xem trang cá nhân của Tô Linh, chỉ có hình chụp chung với các bạn học năm cấp ba, hình chụp cá nhân và hình phong cảnh. Điều quan trọng là cuối cùng anh đã tìm thấy cậu.

Tô Linh mà Trần Khoa quen chính xác là người anh muốn tìm.

“Em ấy chưa có người yêu đúng không?” Trần Luật hỏi.

Trần Khoa lắc đầu: “Em không biết.”

“Nhiệm vụ này giao cho mày.” Trần Luật ra lệnh.

Trần Khoa nhăn mặt: “Anh chuyện này anh nên là người đi hỏi sẽ hay hơn.”

“Đến kết bạn người ta còn không chịu, anh qua cho em ấy chạy mất à.”

Quách Am cười: “Ê mày cũng biết sợ à, tao tưởng mày lì lắm.”

“Tao là người chứ có phải trâu bò đâu, nói thế mà nghe được.”

Trần Khoa miễn cưỡng đồng ý: “Được chuyện này em hỏi cho, còn kết bạn Facebook anh tự lo.”

Trần Luật nhờ: “Mày nói với em ấy một tiếng đi, bảo anh trai của tao muốn kết bạn với mày, xem em ấy có đồng ý không?”

Chuyện này Trần Khoa giúp được, tin nhắn gửi đi đúng vào lúc Tô Linh đang tắm nên không trả lời ngay, Trần Luật nhìn thông báo đã nhận mà lo ngay ngáy.

Nhìn vẻ mặt đầy chờ mong của anh ta Quách Am có cảm giác tên này sắp quỳ lạy tứ phương cùng chư vị chỉ để mong ai kia đáp lời.

Tinh.

Tiếng kêu quen thuộc vang lên, ba cái đầu lập tức chụm vào nhau,

Tô Linh gửi tin tới: [Sao anh mày biết tao? Mày nói à?]

“Gật đầu ngay.” Trần Luật yêu cầu.

Trần Khoa lập tức đáp lại: [Tao có nói qua về mày với anh ấy.]

[Vậy nick anh mày đâu gửi đi, tao gửi lời mời qua cho.]

Khóe môi Trần Luật cong lên, lấy điện thoại gửi lời mời kết bạn qua ngay.

“Bảo với em ấy nick Luật gửi lời mời rồi đó, có để hình một con chim đậu trên cành cây.”

Trần Khoa liếc anh trai, tên này ngoài tiền ra giờ có một việc anh ta nhanh tay.

[Anh tao gửi lời mời qua rồi đấy, tên Luật mày thấy chưa?”]

[Đã thấy.]

“Em ấy chấp nhận rồi!” Trần Luật nhảy cẫng lên.

Trần Khoa tắt máy: “Vậy từ giờ chuyện còn lại anh lo đi nhé.”

“Khoan.” Trần Luật nhìn cậu. “Mày phải nhớ chuyện anh giao, tìm hiểu xem em ấy có bạn trai chưa, hoặc quan sát thử coi có ai ngấp nghé em ấy không, nhớ lấy?”

Trần Khoa vươn tay về phía anh: “Đây không làm việc không công đâu nhé.”

Trần Luật nhướng mày, đáp: “Chỉ cần tao thành chồng em ấy quán cà phê ở đường Xô Viết Nghệ Tĩnh sẽ sang tên cho mày.”

Một món hời quá lớn, hai mắt Trần Khoa sáng lên: “Anh trai nhất trí.”

Quách Am ghen tị: “Sao mày chắc mình có thể thành chồng em ấy mà không phải ngược lại?”

Trần Luật lập tức phô ra đống cơ bắp của mình: “Tao có vốn liếng.”

Quách Am nhìn cánh tay không lên nổi vài cơ của mình, lầm bầm: “Phải đi tập thôi.”