Trần Khoa nhìn mặt mày nhăn nhó của ông anh biết mình lỡ lời, nhưng giờ ngoài cách đó ra cậu chẳng nghĩ được cách nào hay hơn.
Trần Khoa đành nói: “Vậy anh miêu tả đi anh Am vẽ.”
Quách Am miễn cưỡng gật đầu: “Được, mày miêu tả thử đi tao vẽ cho, mà nhớ muốn chính xác thì phải tỉ mỉ chút.”
Trần Luật hối Quách Am: “Lấy giấy nhanh mày.”
Quách Am lật mặt sau của bản vẽ lỗi: “Giấy đây.”
Nhìn tờ giấy có vết mực, Trần Luật không hài lòng: “Lấy tờ giấy mới đi, công ty thiếu giấy hay gì?”
Quách Am trừng mắt đáp lại: “Bình thường chẳng phải mày yêu cầu nhân viên phải tiết kiệm hay sao?”
Nói rồi còn chỉ vào bản quy định được dán trên tường: “Bút tích của mày kia kìa.”
Trần Luật nhìn về phía đó, xua tay: “Đừng nhắc đến quy định vào lúc này.”
Quách Am cười khẩy: “Mày đang ở trong công ty đấy, đây chính là lúc nói về vấn đề này.”
Anh liếc qua Trần Khoa: “Đúng không em trai?”
Trần Khoa nháy mắt: “Ờ anh Am chí lý.”
Trần Luật bực mình: “Hai đứa mày cứ nói mãi, nhanh lấy giấy mới vẽ đi. Tao phải giữ bức tranh này lại, nên không thể dùng giấy có khuyết điểm.”
Trần Khoa cùng Quách Am ồ lên.
Quách Am lấy giấy mới, cầm bút lên tay: “Rồi miêu tả đi, vẽ đúng hay sai đều là do mày cả đó.”
Trần Luật nhớ lại, miêu tả vô cùng kỹ, anh tuy không biết vẽ nhưng lại có khả năng quan sát và ghi nhớ rất tốt, gần như nhìn một lần là nhớ.
Từng đường nét khuôn mặt người được hình thành trên giấy, Trần Khoa nhíu mày, cậu cảm thấy người này rất quen, nhìn giống Tô Linh.
“Thế này đúng chưa?” Quách Am đưa hình vẽ qua hỏi.
Trần Luật cẩn thận kiểm tra: “Khá giống rồi đó, nhưng vẫn chưa đạt độ hoàn hảo, bên ngoài em ấy nhìn đẹp lắm, hơn thế này nhiều.”
“Đúng vậy.” Trần Khoa đáp.
Trần Luật và Quách Am giật mình nhìn cậu.
Trần Luật: “Mày vừa nói gì đó?”
Quách Am cũng tò mò, hứng thú nhìn chăm chú Trần Khoa.
Trần Khoa xin bức họa từ tay anh mình, cẩn thận xem xét: “Giống thật.”
“Giống ai, cái thằng này lấp lửng muốn ăn đập phải không?” Trần Luật nóng máu.
Trần Khoa đáp lại: “Cái anh này, làm em bực là khỏi biết danh tính luôn đó nhé.”
Trần Khao cảm giác mình đã nắm được thóp anh trai.
Trần Luật nhếch mép: “Giá xe phân khối lớn cũ dạo này bao nhiêu vậy Am?”
Trần Khoa vội gào lên ngăn không cho Quách Am trả lời câu hỏi của Trần Luật: “Bạn em có một đứa mang khuôn mặt y này!”
Trần Luật kéo cổ áo Trần Khoa lại: “Nhanh nói!”
Trần Khoa gỡ từng ngón tay anh trai ra đáp: “Cậu ấy tên là Tô Linh, học cùng khóa cùng ngành với em.”
Khóe môi Trần Luật cong lên: “Vậy mày có phương thức liên hệ của cậu ấy không?”
Trần Khoa lùi xa một chút, cảnh giác: “Có thì có đó, nhưng em không thể cho anh được.”
Trần Luật không vui.
Trần Khoa vội giải thích: “Tài khoản xã hội là quyền sở hữu của cá nhân, em xin từ cậu ấy, nhưng muốn cho ai cũng phải hỏi ý kiến rõ ràng, cho nên anh phải chờ em hỏi đã.”
“Hỏi nhanh lên.” Trần Khoa ra lệnh.
Quách Am xen vào: “Này hai đứa mày, muốn xin kết bạn thì làm ơn xác nhận lại xem có đúng là người trong hình không đã, lỡ may là người khác thì sao, khi ấy lại gây phiền phức thêm cho một người, nghĩ thôi đã thấy phiền rồi.”
Trần Luật gật đầu: “Khoa cho xem trang cá nhân của cậu Tô Linh cái nào. Mà có hình cậu ấy không?”