Trần Khoa chở Tô Linh về đến tận nhà mới rời đi. Tô Linh vừa về đến phòng thì nhận được cuộc gọi của Mai Hoàng.
Nhìn tên người hiện lên, Tô Linh có chút chần chừ. Cậu biết nên hỏi rõ mọi chuyện càng sớm càng tốt, nếu cứ kéo dài chỉ thêm mệt, nhưng cậu sợ.
Cuộc gọi kết thúc trước khi Tô Linh đưa ra quyết định, sau đó có tin nhắn gửi đến.
Là Mai Hoàng.
[Linh đừng giận anh, có gì không ưng ý nhớ nói em nhé? Thế em nhập học chưa? Chọn ngành nào vậy em?]
Mai Hoàng luôn thế, dịu dàng bất chấp trước đó họ có xảy ra chuyện không vui, ngày trước cậu yêu nhất điều này từ anh, luôn có cảm giác ở bên anh cậu sẽ không bao giờ tức giận, hay phải mệt mỏi vì phải chịu đựng các hành vi thô lỗ nhưng giờ sự dịu dàng này chỉ khiến cậu lo lắng, cảm giác như thể anh đang dùng nó làm lớp chắn cho bản chất thật sự của mình.
Tô Linh chần chừ, bấm rồi xóa, cuối cùng cậu gửi lại Mai Hoàng một tin: [Em học mỹ thuật.]
Khoảng mười lăm phút sau Mai Hoàng mới nhắn lại: [Sao lại chọn ngành đó, làm gì có tương lai, trường còn đổi ngành được không chọn lại đi?]
Lời khuyên này chẳng khác nào quan điểm của những người ở quê cậu, Tô Linh có chút buồn, cậu nhớ Trần Khoa, quả nhiên môi trường sống quyết định lối suy nghĩ và tầm nhìn của từng cá nhân.
Cậu nhắn lại: [Theo anh em nên học ngành nào?]
Cậu tò mò không biết Mai Hoàng sẽ chọn ngành nào.
Lần này thì hai mươi phút sau mới nhắn lại.
[Ngành nào em thích cứ chọn. Nhưng nên cân nhắc đừng chọn mỹ thuật.]
Khuyên như không, cậu chẳng thèm trả lời nữa, đi tắm cho khỏe thân.
…
Trần Khoa không về nhà vội mà đi thẳng đến công ty nội thất của anh trai để thăm Quách Am.
Vừa vào cậu liền trông thấy anh trai mình đang nhìn chằm chằm điện thoại, bên cạnh Quách Am bận rộn sửa bản vẽ trên giấy.
“Chào mọi người.” Trần Khoa lên tiếng.
Quách Am nhìn cậu gật đầu xem như chào, còn ông anh thì vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại chẳng biết đang xem gì.
Trần Khoa đi tới huých vai Quách Am: “Anh em bị sao vậy? Cảm giác như đánh mất sổ gạo!”
Quách Am bật cười: “Còn hơn đánh mất sổ gạo.”
Trần Khoa hứng thú, hất đầu ra lệnh: “Tiết lộ đi anh.”
“Vừa mới chấm một cậu trai, cho người ta danh thϊếp rồi mà người ta chẳng thèm gửi lời mời kết bạn,”
Trần Khoa kinh ngạc: “Trời ai mà cứng thế?”
Quách Am khó hiểu: “Mày nói gì kỳ vậy?”
“À ý em là, ai có thể cưỡng lại nhan sắc, tiền tài của anh trai em thế? Trai thẳng à?”
Quách Am lắc đầu: “Không biết, anh trai của mày chỉ va phải người ta liền dính tiếng sét ái tình, còn chưa biết người ta mê nam hay nữ, có người yêu chưa liền xin tán. Chắc bên đó sợ quá nên chạy mất.”
Trần Khoa che miệng để tránh bản thân cười lớn rồi bị ăn đòn: “Trời ơi cái ông này… tán trai mà làm vậy thì chết rồi!”
Quách Am đồng ý: “Anh cũng nghĩ vậy.”
“Đừng có xì xầm nữa, nghĩ cách giúp tao đi!” Trần Luật quay qua nhìn hai người.
Trần Khoa cười lớn: “Muốn nghĩ cách gì trong khi bọn em còn không biết người ta là ai.”
Quách Am gật đầu tán thành: “Ít nhất mày cũng phải cho cái tên chứ, đằng này chỉ miêu tả người ta xinh, da trắng thế này có tìm đằng trời.”
Trần Khoa gật đầu phụ họa: “Kiểu này đến ông trời cũng không tra nỗi cho anh đâu.”
Trần Luật vò đầu: “Mịa nó sao chảnh thế không biết, ít nhất cũng phải gửi lời kết bạn chứ?”
Trần Khoa khai thông cho anh trai: “Bình thường làm ăn ngon nghẻ lắm mà sao đến chuyện này lại ngốc vậy. Nào có người mới gặp chưa biết tên đã đồng ý kết bạn, nếu đối phương đồng ý ngay anh nên lo đấy.”
Quách Am gật đầu: “Chính xác, nếu đồng ý liền là dân lừa đảo.”
Trần Luật nghe cũng thấy hợp lý: “Vậy em ấy là người tốt, đáng quen.”
Trần Khoa và Quách Am nhìn nhau, trong ánh mắt hai người đều là sự bất lực.
Trần Luật nói tiếp: “Nhưng em ấy thế này tao phải tìm sao đây?”
Rồi anh quay qua Trần Khoa: “Này thằng em, giúp anh trai tìm vợ nhanh, anh mà ế thì là do mày đó.”
“Ơ hay cái ông này, lý lẽ kiểu gì thế hả?”
Trần Luật ngang bướng: “Anh không biết, mày lo đi.”
Nhìn thái độ biết ngay ông anh mình làm càn, giờ không theo cũng phiền, còn là kiểu phiền đến chết, hoặc cho đến khi ông anh có tình yêu mới.
Trần Khoa vò đầu: “Anh ơi, muốn người ta giúp cũng phải miêu tả kỹ hơn chút chứ, hay anh vẽ đi?”
Đề nghị xong cả phòng đều im lặng, vẽ là môn học cực hình đối với Trần Luật, hiện giờ anh ta vẫn chưa tốt nghiệp được chính là nhờ ơn môn học này.