Không chỉ Tô Linh hứng thú nghe chuyện mà Trần Khoa cũng kể trong sự tự hào.
“Năm lớp năm ông đã bắt đầu cho người ta thuê truyện tranh, ăn chênh lệch giữa chủ quán và người thuê khoảng vài ngàn đồng, thậm chí là năm trăm đồng cũng có, nhìn thì ít nhưng tích tiểu thành đại, đến năm lớp tám ông đã có vài chục triệu với nghề này, sau đó ông còn gia nhập thị trường bán vé số, chạy khắp các con hẻm để bán, say mê kiếm tiền đến mức ở lại hai năm lớp chín.”
Tô Linh mỉm cười.
Nhân viên mang trà đá lên, rồi rời đi. Hai người tiếp tục câu chuyện.
“Lên cấp ba ông hoạt động còn ác hơn. Nhập quần áo bán vỉa hè, còn lấy xe bán hủ tiếu của mẹ chạy khắp thành phố bán về đêm, đến gần tết còn đi bán hoa. Nói chung chỉ cần cái gì có tiền là ông đều làm, đến mức ông quen bạn khắp cái Sài Thành này luôn, quen đủ tầng lớp từ tài xế đến ông bà cụ già, cả trẻ con cũng không tha. Chính vì vậy mà vào năm hai đại học ông đã sở hữu được không ít tài sản, có ba quán cà phê, sau đó đến năm ba thì thêm vài nhà hàng, năm tư lại có thêm vài quán ăn vặt. Vì mãi nhân rộng tài sản ông ở lại thêm một năm nữa, tính ra thì ông học năm nay là năm thứ sáu rồi đấy.”
Tô Linh không hề thấy việc anh trai Trần Khoa ở lại là xấu hổ, ngược lại cậu rất khâm phục khả năng làm ăn của anh ta: “Anh mày giỏi thật.”
“Tao cũng thấy vậy.” Cậu ta hất đầu ra ngoài. “Chiếc xe tao đang đi là do ổng cho đó.”
Tô Linh ồ lên: “Có ông anh trai đáng đồng tiền bát gạo đấy!”
Trần Khoa lắc đầu: “Không như mày nghĩ đâu tao phải làm việc cho ông mới được chiếc xe đó đó.”
Nhân viên mang đồ ăn và thức uống ra, sau khi nhân viên đi, Trần Khoa hỏi chuyện cậu ta đang tò mò: “À mày bị thầy gọi lên có chuyện gì vậy? Xấu hay tốt?”
Tô Linh uống một ngụm trà sữa, cậu chọn loại truyền thống vốn khá dễ phối trộn, nhưng quán này điều chế quả không tồi, rất thơm ngon béo ngậy, ít nhất ngon hơn những quán ở quê.
“Không tốt cũng không xấu, chỉ là khiến tao phân vân.” Cậu đáp.
“Có sẵn lòng nói cho tao nghe không?”
Tô Linh cũng cần một người để chia sẻ: “Thầy bảo tao có năng khiếu hội họa, gợi ý để tao chuyển qua học vẽ.”
“Ồ!” Trần Khoa kinh ngạc. “Được một thầy giáo đề nghị luôn, mày giỏi đấy, nếu thế thì nên cân nhắc. À mà trước khi cân nhắc cho tao hỏi mày có thích thiết kế đồ họa không, hay giống tao chọn đại?”
“Bao đầu tao đăng ký kiến trúc, nhưng điểm chỉ đủ vào ngành này nên quyết định học luôn.”
Trường của họ xét duyệt ngành nghề theo các thang điểm khác nhau, nên dù có thi phải điểm thấp chỉ cần muốn học cứ chọn ngành có điểm phù hợp thì có thể theo.
“Vậy là mày không thích?”
“Có lẽ.”
“Nếu thế thì nghe lời thầy đi, chuyển qua hội họa, trường mình có ngành này mà.”
“Nhưng…” Tô Linh phân vân.
“Sao vậy, không thích hội họa luôn à?”
Cậu lắc đầu: “Tao thích, chỉ là nó hình như không kiếm được tiền.”
Trần Khoa bật cười: “Mày chui ra từ khe đá hay gì, bây giờ theo ngành nghệ thuật đều hái ra tiền đấy, hơn nữa mày phải hiểu học mỹ thuật không nhất thiết là cứ phải vẽ tranh kiếm tiền, mày có thể trở thành giáo viên hội họa tại các trung tâm, vẽ trang trí cho người cần, cũng có thể vẽ tranh để bán. Nói chung ngành này có nhiều cách kiếm tiền lắm, quan trọng là mày có học giỏi đến mức người ta mê tranh của mày hay không.”
Thầy đã nói qua ngành này có thể kiếm tiền, nhưng Tô Linh vẫn có cảm giác không chân thật, đơn giản vì thầy có thâm niên và danh tiếng nên với ông kiếm tiền bằng nghề là quá dễ, nên Tô Linh chần chừ.
Nhưng giờ nghe Trần Khoa nói Tô Linh bất giác nghiêng về hội họa, cũng mở mang hơn để hiểu hội họa không chỉ có một hướng đi mà còn có thể phát triển đa dạng.
Trần Khoa không nói gì thêm chuyên tâm ăn gỏi cuốn để Tô Linh suy nghĩ.
“Nếu giờ tao chuyển ngành là xem như hai ta xa nhau đó.”
Trần Khoa bật cười: “Mày làm như thể ngành hội họa phải lên cung trăng học thế. Cùng trường mà, mày cần tao đưa đón cho luôn.”
Tô Linh gai người: “Thôi chỉ bạn bè mà đưa đón gì, tao sợ người ta hiểu lầm.”
Trần Khoa cực kỳ thoải mái: “Thời buổi bây giờ mày nên tập sống theo kiểu mặc xác người ta đi, cứ bản thân ổn là ok, nghĩ nhiều hao mỡ lại đau đầu chẳng có ích lợi gì.”
Tô Linh có chút ước ao, nếu cậu có thể phóng khoáng như Trần Khoa thì tốt biết mấy, chẳng cần phải trốn tránh Mai Hoàng và Nguyễn Tung như thế này.
“Thế nào có chốt hạ đổi ngành không?”
Tô Linh vẫn chưa chắc: “Bản thân tao ưng thôi không được phải hỏi mẹ tao nữa.”
“Mày đúng là con ngoan. Nhưng cũng nên hỏi, còn nữa nếu muốn theo thật sự hãy nhờ thầy nói chuyện, người sống trong nghề đó hiểu rất rõ hướng phát triển và thị trường họ nói chuyện dễ có tính thuyết phục hơn.”
Tô Linh nói không sai, vừa hay trong tay đang có danh thϊếp của thầy, cậu nên suy nghĩ nghiêm túc một lần.