Hai người vừa ngồi xuống liền có nhân viên phục vụ đi tới, là nữ khoảng hai mươi tuổi cắt tóc ngắn trẻ trung vận sơ mi trắng quần đen có nai nịt cực kỳ chuyên nghiệp.
Khi thấy Trần Khoa nữ nhân viên vui vẻ nói: “Cậu chủ nhỏ lại đến nữa hả?”
Tô Linh ngạc nhiên nhìn Trần Khoa.
Cậu ta cười với nhân viên: “Đừng gọi thế, tôi nào có cổ phần trong đây mà gọi là cậu chủ nhỏ.”
“Nhưng cậu thay ông chủ quản lý nơi này, có thể xem là chủ rồi.”
Trần Khoa xua tay: “Đừng nói nữa, nào đưa menu cho bạn tôi đi.”
Nữ nhân viên đưa menu vào tay Tô Linh: “Mời anh chọn món.”
Tô Linh nhận bằng hai tay, nhìn Trần Khoa với ánh mắt ngập tràn câu hỏi.
Trần Khoa vẫy tay nói: “Chọn món đi đã, rồi nói chuyện sau.”
Tô Linh nhìn vào menu, nói là quán trà sữa nhưng bên trong bán rất nhiều thứ, từ thức ăn nhẹ, đến bữa ăn đầy đủ, cà phê trà sữa thậm chí còn có cả rượu.
Cậu hỏi Trần Khoa: “Mày thích uống gì?”
“Cà phê trứng, thêm một phần gỏi cuốn, vẫn chưa trưa nên ăn nhẹ một chút. Nhưng nếu mày muốn ăn thay bữa trưa cứ thoải mái.”
Tô Linh gấp thực đơn nói với nhân viên: “Lấy một ly trà sữa trân châu đường đen, một phần gỏi cuốn giống cậu ấy.”
Nhân viên cầm thực đơn rời đi. Khi này Tô Linh nhìn qua Trần Khoa, cậu ta hiểu ý cười cười nói.
“Nơi này là quán của anh trai tao, cái ông học lại ở trường chúng ta đó. Ông ta giàu lắm, ngoài quán này ra ở các quận khác của Sài Gòn đều có quán của ổng, có khi là quán bar, nhà hàng cao cấp, có khi là quán cà phê, nói chung cực kỳ đa dạng. Ngoài các nhà hàng quán xá ổng còn là chủ một công ty nội thất khá có tiếng.”
Tô Linh ngưỡng mộ: “Anh mày giỏi quá, năm nay bao tuổi rồi? Chắc còn trẻ nhỉ?”
“Không trẻ đâu, ông năm nay 25 tuổi rồi.”
“Vậy là đi học muộn?”
Trần Khoa lắc đầu: “Không ông đi học như bao người khác nhưng thường xuyên ở lại lớp vì lơ là việc học.”
Tô Linh bật cười: “Không ngờ luôn đó, ở quê tao chỉ nghe người ta nói, chăm chỉ học hành mới mong giàu có, không ngờ ông anh của mày không cần chăm chỉ mà lại giàu.”
“Ổng chăm chỉ lắm, nhưng là trong chuyện khác, còn chuyện học hành ổng rất tệ.”
Thấy ánh mắt tò mò của Tô Linh về chuyện ông anh trai Trần Khoa bật cười: “Khi nào tao nói về ông anh nhà mình là ai cũng thế, háo hức muốn nghe chuyện.”
Tô Linh đáp ngay: “Thì hấp dẫn quá mà.”
Trần Khoa cũng công nhận, gật đầu đáp: “Mày nói đúng, cuộc đời ông đúng là lý thú thật. Từ nhỏ ông học không tốt phải nói là tiếp thu chậm hơn người khác, nhưng lại rất nhạy trong việc kiếm tiền.”