“Nhanh kiểm tra xem đã đưa đủ đồ chưa?”
Bà Ngọc đứng trước thùng xốp ngó nghiêng, rồi lại ngồi xuống lật từng món đồ kiểm tra.
Có cá trích nướng, giò, một con gà đã làm sạch được bỏ đông suốt mấy ngày cứng như hóa thạch, một bao trấu bên trong chứa ít nhất ba mươi quả trứng vịt nhà nuôi.
“Đây vẫn còn bao cá khô, con Ngọc nhanh bỏ vào cho nó.”
Bà ngoại chống gậy mang theo bọc cá khô đi nhanh về phía con gái.
Tô Linh xách theo balo đi ra, thấy bà và mẹ cố gắng nhét bao cá khô vào thùng xốp đã hết diện tích, thở dài nói: “Bà ơi, mệ* à không cần đưa nhiều đồ vậy đâu, vào đó cái gì cũng có, con muốn đói chết cũng không được.”
Bà Ngọc lườm cậu: “Nói gì đó, đồ nhà mình ngon đồ trong đó sao sánh bằng.”
Bà ngoại cũng không đứng ngoài, gõ gậy xuống sân: “Mệ cháu nói đúng, ngoan ngoãn mang theo, còn một bao gạo trong nhà kìa, mang đi luôn cho bà.”
Cậu nhảy dựng lên: “Ấy bà không được, nhiêu đây là đủ rồi, mang theo gạo nữa vào dì út cười cho.”
Bà ngoại gân cổ lên: “Nó dám cười.”
Tô Linh lại gần đỡ bà ngồi xuống ghế: “Bà mau ngồi đi, xương khớp yếu đừng có đứng lâu như thế.”
Bà ngoại không vui, vung gậy đánh vào chân Tô Linh làm cậu la oai oái.
“Cái thằng nhóc này, bà đây còn sống được đến lúc uống rượu mừng của cháu đó.”
“Vâng cháu sai rồi ạ, bà khỏe nhất xóm luôn.”
Hai bà cháu giỡn qua giỡn lại không để ý mẹ Ngọc đang nhìn họ, khóe mắt cay cay. Lát sau mẹ cúi đầu lau nước mắt rồi ngước lên dùng giọng điệu thường ngày nói: “Linh xe đến chưa con?”
Cậu xem giờ, gần chín giờ: “Chắc sắp đến rồi đó mệ.”
Cậu vừa dứt lời, điện thoại reo lên, là nhà xe gọi đến.
“Cháu nghe này chú, xe mình tới chưa? Dạ sắp đến ra ngã tư quốc lộ, vâng cháu ra ngay.”
Ngắt cuộc gọi cậu nói với mẹ: “Con phải đi rồi.”
Cậu quay qua nắm tay bà: “Bà ơi cháu đi đây, tết sẽ về, ở nhà bà trông chừng mệ Ngọc giúp cháu nhé, đừng để mệ làm việc quá sức. Cả bà nữa đừng đi lại quá nhiều, xương khớp không tốt rồi cứ ngồi yên một chỗ sai bảo con cháu là được.”
Bà trừng mắt nhìn cậu, rồi nói: “Đi đi, nhớ tự bảo vệ mình, vào liền gọi về ngay nhé.”
Tiếng còi xe bất ngờ vang lên.
“Xe đến rồi con.” Mẹ Ngọc thúc giục.
Bà mang thùng xốp nhờ tài xế đặt lên xe trước. Tô Linh tạm biệt mẹ và bà lên xe rời đi, cậu nhìn bóng dáng hai người trong gương chiếu hậu cho đến khi xe rẽ hướng không còn thấy đâu nữa mới rời mắt.
“Cháu đi đâu đây?” Bác tài lên tiếng hỏi.
“Dạ cháu đi nam học đại học ạ!”
“Giỏi quá, chúc mừng cháu nhé.”
“Vâng cháu cảm ơn.”
Hai người câu được câu không trò chuyện, xe đến ngã tư bác tài giúp cậu đưa đồ xuống rồi quay đầu xe về lại đường cũ. Cậu chờ thêm ba mươi phút xe khách Bắc Nam mà cậu mua vé tới, vì đây không phải là chỗ thích hợp để dừng xe lâu, nên cậu và đồ được các lơ xe hốt lên cực nhanh.
Lúc tìm được giường nằm của mình, cậu vẫn không tin được bản thân đã lên xe bước vào hành trình mới.
Ổn định chỗ cậu mở điện thoại trước tiên gọi về cho mẹ, báo cho bà biết cậu đã lên xe, sau đó mở Zalo nhắn tin cho Mai Hoàng.
[Anh ơi hôm nay bầu trời Sài Gòn thế nào, có trong xanh không? Mưa nhiều không anh?]
Nhưng Mai Hoàng không trả lời.
Cậu mỉm cười tự nói với chính mình: “Chắc là anh bận học, mình cứ thế này vào cho anh ấy bất ngờ chơi.”
Cậu cười đầy thích thú, đưa mắt ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, từng thửa ruộng chỉ còn lại gốc rạ lướt nhanh qua ô cửa kính, mỗi lúc cậu càng rời xa nơi mình sinh sống mười mấy năm qua, tiến về vùng đất mới, nhưng Tô Linh không thấy sợ thậm chí còn chờ mong, vì nơi đó có người mà cậu yêu.
…
Chú thích: Mệ là tiếng gọi mẹ ở một số vùng ở Miền Trung.