Chương 19: Đi cà phê

Tô Linh mang theo danh thϊếp rời khỏi phòng giáo viên quay về lớp vẽ, nói với lớp trưởng lời thầy nhờ nhắn: “Thầy bảo cả lớp vẽ xong có thể về, tiết sau thầy mới kiểm tra và sửa bài.”

Sau khi nói xong lời nhắn cậu đi về phía Trần Khoa, cậu ta đang nhìn cậu với vẻ mặt hóng chuyện.

Vừa lại gần liền bị cánh tay cứng như sắt của Trần Khoa kéo lại, bá vai hỏi: “Thầy gọi mày ra riêng làm gì vậy? Liên quan đến tranh hay đơn giản chỉ là chuyện đi trễ?”

Tô Linh nhìn quanh, thấy các bạn đang để ý đến mình, ngày đi học đầu tiên đã nổi trội thế này cậu có chút ngại ngùng. Kéo tay Trần Khoa khỏi cổ cậu nói: “Chờ chút đi, tan học tao nói cho mày nghe,”

Nhìn đồng hồ trên tay Trần Khoa đáp: “Tan học mới chỉ hơn 9 giờ 30, chúng ta tìm quán nào đó ngồi chút đi, nghe mày tâm sự xong thì về.”

“Được, chọn quán trà sữa nhé.”

“Mày thích trà sữa à?”

“Ừ cái gì ngọt đều thích.”

“Thế thì đến quán cà phê nhé.”

“Tao bị dị ứng cà phê.”

“Không sao, mang tiếng là quán cà phê nhưng vẫn bán trà sữa và các loại nước khác.”

“Vậy thì được.”

Tan học cả hai cùng ra ngoài, lúc đến cổng trường Trần Khoa bỏ cậu lại đi nhanh vào bãi giữ xe lấy xe. Lúc này phía bên kia đường có một nhóm đông người tụ tập, cái tên Hoàng Tung liên tục vang lên.

Tô Linh không muốn nghe nhưng nó cứ nhét vào tai cậu, ánh mắt cậu dừng ở chỗ đám đông rất lâu, đến mức khi Trần Khoa lái xe tới cậu chẳng hay.

“Mày nhìn gì đó?”

Trần Khoa lên tiếng, Tô Linh giật mình thoát khỏi trạng thái mất hồn.

Trần Khoa theo ánh nhìn của cậu liếc qua đó, cười nói: “Cái cặp đôi tình trai này hầu như ngày nào cũng mở họp fan ngay trước cổng trường, tao không hiểu nổi sao đám con gái lại thích cặp đôi như họ đến vậy, chỉ là tình yêu đồng giới thôi mà, có gì mà hú hét quá trời quá đất!”

“Mày không ghê tởm à?” Tô Linh nhận mũ bảo hiểm từ tay cậu ta hỏi.

“Sao phải ghê tởm, đó là chuyện của họ mà, con người có quyền chọn sống theo cách của riêng mình, tao mà đi ghê tởm họ chẳng phải tao đang chọn lối sống ngày nào cũng chỉ có sự ghê tởm hay sao. Thôi tao không thích, tao muốn thế này hơn ai sống đời họ, kệ.”

Lời nói của Trần Khoa mang đậm tính quan điểm cá nhân nghe hơi vô tâm nhưng lại rất hợp ý Tô Linh.

Cậu lên xe nói với Trần Khoa: “Tao dân tỉnh lẻ mới vô không rành quán ngon, mày tự xử nhé.”

“Ok bạn hiền để người dân bản xứ đây đưa mày đi vi vu.”

Quả không hổ là dân bản xứ, không chỉ rành đường còn rất rành địa điểm. Lúc bước vào quán Trần Khoa chọn, Tô Linh cứ ngỡ mình lạc vào một thế giới thần tiên, sương khói lượn lờ phủ khắp các con đường mòn trải đá, cây xanh được trồng khắp nơi, còn có thác nước, hang đá, thậm chí là cả những vách đá cheo leo.

Giữa không gian như tiên cảnh ấy là các chòi nhỏ có bàn ghế để phục vụ khách.

“Thế nào đẹp không?” Trần Khoa vỗ vai cậu.

Tô Linh gật đầu: “Đẹp, họ làm thế nào mà được khung cảnh thế này?”

Trần Khoa kéo cậu đi vào một cái chòi: “Quán này do dân nội thất kết hợp dân kiến trúc làm đấy, có nói mày chưa chắc đã hiểu.”