“Đổi sang học chuyên về hội họa đi em.”
Thầy bỗng khuyên.
Tô Linh kinh ngạc đến mức mắt mở to: “Thầy nói gì cơ, đổi ngành?”
Đỗ Cường gật đầu: “Thầy xem tranh em rồi, rất có hồn dù kỹ thuật chưa tốt nhưng vẫn có thể tác động đến người xem. Một người có thể thổi hồn vào tranh như em không nên bỏ qua hội họa, đây chính là thiên phú mà ông trời ban cho đấy, đừng phụ lòng ông ấy.”
Thầy đan hai tay chống cằm nhìn cậu: “Đặc biệt khi thầy hỏi về chuyện học vẽ của em, thầy càng chắc chắn ông trời muốn em đi con đường này. Em… tên gì nhỉ?”
Tô Linh đáp: “Em là Tô Linh.”
“Ừ Linh đừng để tài năng này phí hoài, nghệ thuật là một bộ môn người không thể chọn mà nó chọn người.”
Đây là người đầu tiên nói cậu có thiên phú về mảng này, dù hồi đi học cậu luôn đạt điểm cao trong môn mỹ thuật nhưng do xung quanh cậu toàn là người vẽ xấu nên một người vẽ coi là ổn như cậu được điểm cao hơn là chuyện hết sức bình thường, nhưng cậu không nghĩ mình có tài.
“Thầy có nhầm lẫn gì không? Em mà có thiên phú ư, em cảm thấy mình và các bạn đều vẽ giống nhau.”
Đỗ Cường bật cười chỉ vào bản thân mình hỏi cậu: “Em biết thầy là ai không?”
“Là giảng viên môn hội họa cơ bản.”
Đỗ cường gật đầu: “Chính xác nhưng còn thiếu. Thầy là trưởng khoa hội hoạ của trường, là một họa sĩ nổi tiếng bán được kha khá tranh còn có phòng trưng bày riêng.”
Tô Linh dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn thầy.
Đỗ Cường nói tiếp: “Thầy kiếm đủ tiền nuôi sống bản thân mình, lo cho cha mẹ chỉ bằng nghề vẽ.”
“Thật ư?” Lần đầu tiên Tô Linh nghe có người có thể kiếm tiền chỉ bằng việc vẽ tranh, nó tựa như một câu chuyện hoang đường không có thật.
Đỗ Cường gật đầu: “Thầy không đùa, chỉ là ngành này họa sĩ kiếm được tiền từ tranh của mình rất ít, đa số phải đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống đam mê của mình. Nhưng thầy muốn em biết ngành nghề nào cũng kiếm được tiền, đặc biệt là những ngành có liên quan đến nghệ thuật, một khi kiếm được thì sẽ được rất nhiều, xứng đáng để đầu tư. Mong em có thể bỏ xuống quan điểm mỹ thuật không làm ra tiền.”
Cậu xua tay nói: “Em không nghĩ vậy chỉ là người xung quanh em ai cũng cho là như thế, nên…”
Thầy cười: “Thầy biết, nên mong em hãy quên những lời người quanh mình nói đi, thử nghiêm túc suy nghĩ về việc phát triển khả năng hội họa của mình.”
Đỗ Cường lấy danh thϊếp đưa cho cậu: “Đây là số điện thoại cá nhân của thầy, nếu em có ý định muốn thử sức với hội họa hãy liên hệ cho thầy. Nghiêm túc tìm hiểu đi, thầy thấy em thích vẽ. Con người ta mỗi khi gắn bó với điều mình thích có thể sống với nó đến chết và có đủ sức mạnh để vượt qua khó khăn đấy. Còn những ngành khác nếu em không thích thì nó cũng chỉ là công cụ kiếm cơm, đến một ngày khi không trụ được nữa em sẽ buông tay lúc ấy cuộc đời chẳng khác gì chai rỗng, không phương hướng không gia vị tẻ ngắt, đã thế còn phí hoài tuổi xuân.”