Thầy giáo mỹ thuật tên là Đỗ Cường, nghệ danh là Vũ Vũ, một họa sĩ rất nổi tiếng với dòng tranh trừu tượng, những bức họa của thầy thường có giá rất cao, hiện tại thầy còn có phòng tranh riêng, một lớp dạy vẽ riêng với rất nhiều học sinh theo học.
Có lời đồn thầy từng nhận đệ tử, vị này cũng rất giỏi, nhưng chỉ hoạt động ở nước ngoài chưa từng về Việt Nam lần nào.
Trần Khoa im lặng quan sát cử chỉ và biểu cảm của thầy, có chút hài lòng xẹt qua mắt thầy. Lần này không biết là phúc hay họa của Tô Linh đây.
Xem ít nhất mười lăm phút, thầy mới dừng nhìn Tô Linh nói: “Em theo thầy.”
Hai người rời khỏi lớp với bao ánh mắt tò mò của bạn học. Thầy dẫn Tô Linh vào phòng giáo viên, chỗ này hiện tại không có ai, chỉ có hai người không khí rất yên tĩnh.
“Ngồi đi em.” Thầy chỉ vào ghế đối diện.
Tô Linh ngoan ngoãn ngồi xuống, trong đầu cậu vô số suy nghĩ xẹt qua, cậu tự hỏi mình đã phạm phải lỗi gì để được mời vào đây.
Lúc cậu tính lên tiếng hỏi, thầy mở lời trước: “Em từng học vẽ qua à?”
Cậu lắc đầu: “Em chỉ học ở trường theo chương trình mỹ thuật của sách giáo khoa, chưa từng học ngoài.”
Thầy ngạc nhiên: “Em người vùng nào? Quê em có phát triển ngành hội họa không? Giáo viên môn mỹ thuật tại trường của em dạy rất giỏi sao?”
Thầy đặt một loạt câu hỏi kỳ lạ khiến Tô Linh chẳng hiểu gì, nhưng cậu vẫn đáp: “Thưa thầy em là người Nghệ An, vùng em sống chỉ là một làng quê nhỏ, ngành hội họa ở đó không hề phát triển, cha mẹ cũng chẳng coi trọng, đối với người ở quê em mỹ thuật chỉ là một môn giải tỏa căng thẳng giữa các giờ học khô khan, còn về giáo viên mỹ thuật, cấp một và hai đều là những giáo viên môn khác được cử tới để dạy thay thêm thôi ạ, chỉ có năm lớp chín là đúng một thầy chuyên hội họa dạy.”
“Trời!” Đỗ Cường bực bội. “Sao chỗ em có thể thờ ơ với mỹ thuật như vậy hả?”
Cậu không hiểu sao thầy phải nổi nóng, nhưng vẫn thật thà đáp: “Vì nó không có tương lai, chẳng đem đến thu nhập như những môn học khác.”
Thầy lặng im nhìn Tô Linh, lát sau thầy hỏi: “Vậy em thấy môn mỹ thuật thế nào?”
Cậu hơi cúi đầu.
Thầy nhấn mạnh: “Nói thật đây là thành phố không phải vùng quê nhỏ nơi em sinh ra, nói đi.”
Cậu nhìn thầy: “Em rất thích mỹ thuật.”
Khóe môi Đỗ Cường cong lên: “Thích đến mức nào?”
Tô Linh lắc đầu: “Em không biết, chỉ cảm thấy háo hức khi thời khóa biểu hôm đó có mỹ thuật, luôn cảm thấy thời gian của môn mỹ thuật trôi qua quá nhanh, rất ghét mỗi khi có giáo viên đổi từ môn mỹ thuật sang sửa bài thi cho những môn khác, mỗi lúc vẽ em đều đắm chìm vào đó, quên hết muộn phiền, đặc biệt em rất thích quan sát ánh sáng để vẽ tranh, vẽ tranh khiến em thích ngắm cảnh nhiều hơn, cũng thích quan sát hơn…”
Cậu nói một hơi dài, đến khi ý thức được mình nói quá nhiều thì thầy đang cười.
Cậu đỏ mặt: “Xin lỗi em nói nhiều quá!”
Đỗ Cường lắc đầu: “Em không cần xin lỗi, khi ta nói về thứ mình yêu thích chẳng ai có thể kiềm chế được, thầy hiểu, bởi vì ngày xưa thầy cũng thế, thậm chí đến lúc này nếu có ai cùng thầy nói về các bức tranh thầy cũng như em nói không thể kiểm soát. Đây chính là trạng thái của những người thật lòng thích thứ gì đó, không có thứ gì có thể che giấu cảm xúc này được.”
Tô Linh im lặng nhìn thầy, cậu không biết thầy gọi riêng mình tới đây để làm gì, chẳng lẽ chỉ để bàn về vấn đề có nên yêu thích mỹ thuật hay không, hình như nó quá cao siêu với một người như cậu.