Tinh.
Ánh sáng màn hình bật lên, hiện ra tin nhắn đến từ Trần Khoa: [Thầy vào rồi, nhanh nhé.]
Tô Linh ổn định lại cảm xúc, cầm điện thoại ra ngoài vào lớp. Vừa vào liền nghe thấy tên mình vang lên, cậu theo phải xạ đáp: “Có ạ!”
Thầy nhìn qua, có chút không hài lòng: “Lần sau không được vào trễ như vậy nữa.”
“Vâng ạ.”
Cậu đi nhanh về phía Trần Khoa, cậu ta tò mò nhìn cậu, chờ thầy điểm danh xong liền ghé lại nói nhỏ vào tai cậu: “Mặt mày tệ lắm đấy, có chuyện gì sao?”
Tô Linh không ngờ người khác lại có thể nhận ra cảm xúc của bản thân, gượng cười đáp: “Nào có mày nhìn nhầm rồi.”
Trần Khoa gật đầu xem như chấm nhận câu trả lời trái với sự thật của cậu, lấy giấy vẽ ghim lên giá: “Tao mong là mình nhìn nhầm.”
Tô Linh gượng cười cố gắng xua đi những cảm xúc tồi tệ tập trung vào việc học. Chuyên ngành của họ không quá chú trọng đến hội họa, các sinh viên chỉ cần biết vẽ cơ bản là được, nên đa số các bạn trong lớp đều không vẽ giỏi, thành ra tiết này cũng chẳng mấy ai tập trung bên trên thầy hướng dẫn bên dưới vẫn còn kha khá bạn làm việc riêng, nhưng Tô Linh thì khác.
Từ nhỏ chỉ cần học đến môn mỹ thuật cậu có thể ngồi cả tiếng, cảm nhận về màu sắc và khối cũng nhạy hơn người khác.
Thầy dạy mỹ thuật từng nói với cậu: “Tiếc cho tài năng của em, sinh ra ở nơi này chẳng ai xem trọng mỹ thuật, nên có lẽ tài năng này sẽ bị chôn vùi mãi mãi.”
Quê cậu người ta không có khái niệm những ngành như hội họa và âm nhạc có thể làm ra tiền, đến năm cấp ba hội họa và âm nhạc hoàn toàn bị loại khỏi danh sách các môn học, chỉ tập trung vào dạy các môn tự nhiên, chính vì thế dù thích vẽ nhưng Tô Linh chưa bao giờ xem đây là điều mình sẽ theo đuổi trong tương lai, chỉ xem nó như một sở thích.
Khi bắt đầu vẽ cậu hoàn toàn đắm chìm vào đó, quên hết mọi muộn phiền, chú tâm đến mức khi thầy đến đứng sau lưng cậu cũng không hay biết.
“Đánh bóng thêm ở vị trí này một chút, nhẹ tay thôi.”
Thầy chỉ cho cậu. Tô Linh không nhận ra cứ tưởng là bạn nhắc nên cậu làm theo, khi đánh khối sau cậu tấm tắc: “Mày nhìn chuẩn quá, chỉ lên một chút liền khác hẳn.”
Trần Khoa đứng bên cạnh e ngại nhìn thầy. Thầy chẳng có phản ứng gì cứ nhìn chăm chú tranh của Tô Linh.
Tiết học đầu tiên thầy cho vẽ tự do, ai thích vẽ gì cứ thoải mái thể hiện, chủ yếu là nhìn xem trình độ, cách lên sáng tối và họa màu của các học sinh, đồng thời đây cũng là một tiếc giao lưu của thầy và trò.
Bức họa mà Tô Linh vẽ là cảnh ngoài cửa sổ, có chú chim nhỏ đang đậu trên giàn hoa thiên lý, chưa lên màu nhưng rất có hồn.
“Ể sao mày không nói gì?” Tô Linh thấy lạ, dù mới gặp nhưng cậu tin chắc Trần Khoa không phải là người ít nói như thế, cậu quay lại bất ngờ đến mức ném luôn bút chì trên tay vì người đang nhìn mình chính là thầy giáo.
Cậu vội đứng lên bối rối hai tay không biết để đâu, cuối cùng chỉ dành nắm lại chào thầy bằng cái cúi đầu.
“Em nhích ra chút.” Thấy đẩy nhẹ người cậu.
Tô Linh không hiểu gì nhưng vẫn nhanh nhẹn né ra, có chút ngại ngùng khi thầy ngắm tranh của cậu rất kỹ.