Lúc vào cổng trường cả hai bị chặn lại, bảo vệ là một ông chú trung niên khoảng hơn 50 tuổi, dáng người mập mạp có bụng bia, cười rất thân thiện.
“Hai đứa thẻ sinh viên đâu?”
Hôm nay là ngày học chính thức, bọn họ đã có đồng phục nhưng thẻ sinh viên vẫn chưa, hôm qua người phụ trách có gửi thẻ tạm ghi đầy đủ tên và mã số sinh viên cùng ngành học, nhưng cả hai quên đeo, khi được hỏi đều cuống quýt lấy ra đưa cho bảo vệ xem.
Nhìn thấy thẻ tạm, bảo vệ bật cười: “Là sinh viên mới.”
Tô Linh đáp: “Vâng hôm nay là buổi học đầu tiên của bọn cháu.”
Bảo vệ nhắc nhở cả hai: “Ngày mai nhớ đeo thẻ, đừng bỏ trong túi như vậy nữa. Mà thẻ tạm này có hạn sử dụng đấy, nhớ xem cẩn thận rồi đi hỏi thẻ chính thức, đừng để đến lúc bác đuổi hai đứa về ngủ.”
Trần Khoa hào hứng: “Cháu cũng mong có ngày đó lắm đấy.”
Hai người cười tạm biệt bác bảo vệ đi vào trong. Môn học buổi sáng là mỹ thuật cơ bản, cả hai trực tiếp đi đến phòng hội họa được ghi trên thời khóa biểu lớp trưởng gửi vào nhóm tối qua.
Vừa vào phòng điện thoại Tô Linh reo lên, là cuộc gọi đến từ số cực kỳ quen thuộc, nhìn số trên màn hình cậu lại nhớ đến cảnh sáng nay.
Bên cạnh Trần Khoa thấy cậu cứ nhìn chằm chằm điện thoại reo không nghe máy tò mò: “Sao vậy không muốn nghe à?”
Cậu lắc đầu, nói: “Tao ra ngoài một chút.”
“Đi nhanh đi, thầy sắp vào rồi.”
“Ừ tao biết mà, sẽ vào nhanh.”
Nói rồi đưa cặp và đồ dùng học tập cho Trần Khoa cầm hộ, đi nhanh ra ngoài tìm chỗ vắng vẻ nhận cuộc gọi.
“Alo.” Cậu cố gắng để giọng mình bình thường nhất có thể, Tô Linh không muốn Mai Hoàng phát hiện ra cảm xúc của mình.
“Em sao rồi, thi vào trường nào? Có đậu không?”
Giọng Mai Hoàng vẫn vậy, luôn ấm áp và ân cần, nhưng lần này cậu không vui, nên đáp: “Chuyện em thi vào trường nào và có đậu hay không anh nên hỏi lâu rồi, đến hôm nay mới hỏi có phải là làm cho có lệ hay không?”
Trước đó chắc chắn cậu không chấp nhặt chuyện này nhưng giờ không dễ như trước, cậu lo sự thờ ơ này không phải vì lý do khác mà là vì trái tim người đã không còn như xưa.
“Ái chà hôm nay cục cưng nhà ta biết nổi nóng kìa. Anh xin lỗi tại bận quá nên quên, năm ba rồi chuyên ngành cũng học nhiều hơn, sắp tới còn chuẩn bị theo bạn ra ngoài luyện tập một chút nên có hơi… thông cảm nhé, chờ nào về quê anh bù cho.”
“Anh này.” Cậu hỏi. “Anh muốn em vào Sài Gòn không?”
Bên kia im lặng, điều này càng khiến cậu buồn hơn, người không có tật sao phải giật mình đến lặng thinh như thế, còn liên tục tỏ thái độ không muốn cậu vào nơi bản thân đang theo học, có người yêu nào như vậy à.
“Linh.” Mai Hoàng nói. “Em đừng vì ai hãy chọn ngành mình thích, thành phố mình muốn đi, anh sẽ tìm em, đừng lo nhé.”
Cậu bật cười, sống mũi hơi cay: “Anh có biết bây giờ đã qua ngày thi em nhập học rồi không?”
Bên kia cảm nhận được cậu không ổn vội nói: “Thế em học trường nào, nói đi anh sẽ tranh thủ ngày rảnh ra thăm em.”
“Không cần đâu.” Tô Linh mệt mỏi đáp.
Mai Hoàng im lặng một lát mới nói: “Anh sắp vào tiết rồi không tiện nói nhiều, có gì tối về nhắn tin nhé. Anh yêu em.”
Thái độ thế này còn cần nhắn tin nói chuyện sao. Tô Linh phải kiềm chế lắm mới nói được một câu không mang theo sự tức giận: “Anh Hoàng em mong anh là người nói thật.”
Cậu ngắt cuộc gọi, nhưng không vào lớp mà đi vào phòng vệ sinh, may mắn sắp vào tiết nên trong phòng vệ sinh khá vắng, không có người. Cậu xả nước rửa mặt, nhìn bản thân trong gương, hai mắt hơi đỏ, nhìn cứ như vừa bị bắt nạt xong, cậu không muốn mình thế này, ngoài mẹ và bà ra chẳng ai có thể khiến cậu phải rơi nước mắt.
Tô Linh đứng thẳng người, hít vào một hơi thật sâu, động viên chính mình: “Không được rơi nước mắt vì người ngoài, mạnh mẽ lên!”