Chương 14: Bữa sáng

Trần Khoa phì cười đáp: “Đùa mày tí thôi, cho dù mày có muốn tao cũng không ăn cùng đâu, thành phố này thứ gì có thể thiếu chứ đồ ăn là hạng nhất, mỗi sáng thức dậy điều đầu tiên tao cảm thấy phiền chính là không biết hôm nay phải ăn gì, có hôm nghĩ mãi chẳng ra tao quyết định ăn mì tô luôn cho khỏe người.”

Bỗng Trần Khoa vỗ bàn: “Nói tới mì tôm tao lại tức, mỗi lần ăn đều phải chọn lựa, 3 Miền, hay Hảo Hảo. Má nó chứ nhiều đến mức nhức đầu luôn ấy.”

Tô Linh phì cười: “Đúng là phong phú thật, ở Miền Trung cụ thể là quê tao thì đồ ăn sáng còn khá hạn chế, chủ yếu là khoai luộc, khoai xéo, xôi đồ chung với nếp và đậu xanh, bánh mướt hành phi chấm nước mắm, bún ăn với ruốc hoặc là nước dùng nấu từ thịt heo, cũng có thể ăn cháo bí đỏ nấu với các loại đậu, hoặc là cháo thịt, cháo lươn thông thường.”

Trần Khoa nhăm mặt: “Trời nhiêu đó món mà mày còn chê không phong phú hả, đếm sơ sơ ăn đủ tuần rồi đấy.”

Tô Linh cũng không ngờ khi liệt kê ra lại nhiều như vậy, trong khi cậu còn chưa liệt kê hết, nghĩ lại mới thấy mình xem thường đồ ăn sáng quê mình quá rồi.

Trần Khoa nhai xong một miếng bánh nói: “Đồ ăn sáng ở Sài Gòn cũng không quá đắt, nhưng chắc ở quê mày thì rẻ hơn nhỉ?”

“Ừ hơn phân nửa là đồ nhà trồng được mà.”

“Ui trời, đừng đùa tao chứ?”

“Thật mà, nào về quê tao bảo mệ tao nấu cho mày ăn.”

“Mệ?”

“Quên mất, mệ là tiếng địa phương, thật ra là gọi mẹ đó.”

Trần Khoa gật đầu xem như hiểu.

Tô Linh hỏi: “Một chảo này bao nhiêu thế?”

“Tao bao mày cứ ăn thoải mái.”

Tô Linh không muốn nhận không của Trần Khoa, nhìn quanh nhắm trúng một quán nước nhỏ bên đường. Cậu hỏi: “Mày muốn uống gì?”

“Tao thích nước me hoặc nước rau má, không thích uống nước thêm sữa.”

“Rồi ngồi đi.” Cậu đứng lên, lát sau quay lại với ly rau má và sữa bắp.

“Bao mày nước.”

Trần Khoa bật cười: “Có qua có lại ha.”

Tô Linh đáp: “Tao thích sòng phẳng, dễ chơi.”

“Tốt, quả nhiên mắt nhìn của tao không sai, mày vừa đẹp người đẹp cả tính.”

Tô Linh chỉ ngón tay vào miệng Trần Khoa: “Tao có yêu cầu, phải khen đẹp trai, cấm ném từ trai ra khỏi từ đẹp. Hiểu chưa?”

Trần Khoa cười lớn, gật đầu: “Tao sẽ cố!”

Hai người vừa ăn uống vừa trò chuyện rất vui vẻ, chợt Tô Linh khựng lại, quay mặt đi cố gắng tránh né ai đó.

Trần Khoa có chút khó hiểu: “Mày sao vậy, gặp ai khó ưa à?”

Cậu ta quay đầu nhìn thử xem có phát hiện ra ai khả nghi hay không, chỉ thấy cặp đôi Hoàng Tung đi qua, họ vẫn vậy nắm tay cử chỉ thân mật, còn thơm má nhau khiến cho đám hủ nữ thích thú.

“Hai cái người này tiết chế một chút không được à!” Trần Khoa lầm bầm.

Chờ người đi qua, Tô Linh mới nhìn lên, cảm xúc rất tệ còn có chút mất tập trung, Trần Khoa gọi mấy lần cậu mới nghe thấy, còn đáp lại với vẻ mặt ngơ ngơ khiến cho Trần Khoa không vui.

“Mày bị sao vậy, trông cứ như mất hồn?”

Tô Linh lắc đầu: “Không sao đâu.”

Trần Khoa hút một hơi nước rau má, đến mức cạn đáy nói: “Tao là bạn mày đó, có gì khó xử cứ nói tao.”

Tô Linh cười.

Trần Khoa thấy cậu im liền biết bản thân vẫn chưa đạt tới trình độ để dốc bầu tâm sự, bèn đẩy qua chuyện khác để thay đổi tâm trạng của Tô Linh: “Ăn nhanh lên sắp đến giờ vào lớp. Còn nữa hôm nay học xong tao đưa về cho khỏi đi xe buýt.”

“Mày không bận gì à?”

Trần Khoa lắc đầu: “Tao rảnh lắm.”

“Thế không tính đi tán em gái hôm qua nhắm hay sao?”

Khóe môi Trần Khoa cong lên: “Mày không nhắc tao cũng quên mất ẻm, chút nữa có lẽ tao phải bỏ rơi bạn một chút để qua tán người đẹp. Mày chúc bạn thành công xem nào.”

“Gớm, chưa bắt đầu đã bảo người ta chúc, chờ đi chút nữa mày qua đó tao khấn vái cho.”

“Linh không đấy?”

Tô Linh cười cười: “Linh như tổ tiên mày phù hộ luôn.”