Chương 13: Bánh mì chảo

Tiệm bánh mì chảo mà Trần Khoa nói rất dễ tìm, vừa đến nơi Tô Linh đã choáng với lượng khách bên trong, các bàn đều kín người. Tô Linh nhón chân tìm xem Trần Khoa có ở trong hay không, chợt nghe thấy tiếng gọi của Trần Khoa vọng lại từ bên kia đường.

“Qua đây mày ơi.”

Trần Khoa ngồi bên kia đường, chỉ còn một chỗ trước mặt cậu ta là trống.

Tô Linh đi nhanh qua đó ngồi xuống, bầu không khí buổi sáng ở Sài Gòn không tệ ngồi bên ngoài khá ổn.

“Mày tới lâu chưa?” Cậu hỏi.

“Vừa đến thôi, tao chuẩn bị qua gọi món đây, mày thích ăn kiểu gì?”

Lần đầu ăn bánh mì chảo nên Tô Linh không biết cách ăn của món này thế nào, cậu lén nhìn mấy bàn bên cạnh thấy người ta dọn ra một chiếc chảo nhỏ trong đó có nước sốt, thịt, trứng, xúc xích, dưa leo và một đĩa bánh mì cắt lát.

Thấy cậu nhìn Trần Khoa cũng nhìn theo sau đó như hiểu ra hỏi: “Mày chưa ăn bánh mì chảo bao giờ?”

Cậu gật đầu: “Đây là lần đầu tiên.”

“Vậy để tao giới thiệu cho.” Trần Khoa chỉ phần mì chảo bàn bên. “Họ ăn phần hai trứng, có xúc xích và thịt heo, mày có thể gọi ít lại nếu cảm thấy không ăn hết, một trứng, không xúc xích hoặc đổi từ thịt heo sang thịt bò đều được. Mà tao thấy thịt bò ngon hơn nha, nước sốt cũng đậm đặc hơn, nên đề nghị mày ăn được thịt bò thì gọi đi.”

Tô Linh hơi ngại, trong tâm trí cậu thịt bò có mùi và hơi dai: “Thôi cho tao một phần hai trứng, có xúc xích và thịt heo đi.”

Trần Khoa đứng lên đi gọi món, sau đó mang đến hai ly trà đá: “Uống thử đi trà đá nhà này thơm lắm.”

Cậu nhấp một ngụm, sáng sớm uống trà đó có hơi lạnh nhưng hương đúng là rất thơm, uống một ngụm liền bất giác uống ngụm thứ hai.

Trần Khoa vội ngăn lại: “Đừng uống nhiều quá, tí nữa không ăn được.”

Quán đông khách nhưng tốc độ lên món rất nhanh, chỉ vài phút sau hai chảo nước sốt màu cà chua kèm trứng thịt xúc xích được đưa ra.

Chủ quán hỏi: “Hai cháu muốn bao nhiêu bánh mì?”

Trần Khoa đáp: “Bốn cái trước đi, ăn hết cháu gọi thêm.”

Lát sau chủ quán đưa lên một đĩa bốn chiếc bánh mì giòn rụm được cắt thành lát vừa ăn.

Trần Khoa thị phạm cách ăn trước, Tô Linh nhìn và làm theo, một miếng bánh mì chấm nước sốt đậm đà cho vào miệng ngon đến mức hai mắt cậu phát sáng.

Trần Khoa cười nói: “Ăn thêm chút trứng thịt đi, ngon lắm đó.”

Trứng lòng đào, thịt cắt hình vuông nhìn khá dày. Tô Linh hơi sợ thịt dai, chần chừ xúc một miếng lên cho vào miệng, thịt mềm mại vừa cắn liền vỡ ra, trứng lòng đào vào miệng thơm béo ăn ngon đến mức cậu rùng mình.

“Ngon thật, quê tao không có món này.”

Trần Khoa ăn khá nhanh, nhưng trông chẳng mất lịch sự tí nào đáp: “Vậy ngày nào cũng ăn sáng ở đây đi.”

Tô Linh bật cười: “Thôi đổi món chứ, ăn mãi thế này ai mà chịu được, có ngon đến mấy cũng ngán.”