Quách Am bật cười lớn tiếng động đến vết bầm nơi khóe miệng khiến anh hít khí, chờ bớt đau anh nói: “Lại nữa, vừa mới gặp người ta mày đã xin tán không sợ người em ấy đã có người yêu như lần trước à?”
Phùng Khương bên cạnh nhịn không được bật cười, nhắc lại chuyện cũ: “Cậu trai đợt trước hình như là sinh viên mới ra trường phải không nhỉ, vừa đến xin việc còn chưa phỏng vấn đã bị xin tán, làm cậu ta hoảng quá, luôn miệng nói có người yêu còn nhấn mạnh là con gái rồi cong mông chạy mất, chắc giờ còn ám ảnh với chỗ này!”
Quách Am khoái chí cùng Phùng Khương cười như hai kẻ được mùa.
Trần Luật tắc lưỡi: “Kệ chứ thời buổi bây giờ người ta lười yêu, kiểu chỉ mến trai như tao phải xông xáo, thấy ưng là xin tán ngay, còn việc ẻm có người yêu hay chưa tính sau.”
Phùng Khương lắc đầu chán với cái tính kỳ quặc của anh bạn, có lẽ vì thế mà nhiều năm qua tên này vẫn mãi là trai tân không bóc tem nổi.
Thương ông anh cậu nói thẳng: “Người ta không liên hệ với anh chứng tỏ là có chủ rồi đó, hoặc là không thích con trai.”
Trần Luật không cho là vậy bá vai Phùng Khương tự tin nói: “Tao có khả năng đánh hơi rất chuẩn, chỉ cần nhìn liếc qua là biết có giống tao hay không. Cậu nhóc này đảm bảo giống tao, thích con trai.”
Quách Am xen vào: “Mày là chó à, bày đặt đánh hơi!”
Trần Luật không ngại đáp: “Gâu!”
Phùng Khương bên cạnh nhịn không được cười phá lên: “Anh ơi mê đến mức hạ thấp mình luôn thế hả?”
Trần Luật xua tay: “Vì người mình thích gâu một tiếng có sao đâu.”
Quách Am: “Gớm làm cứ như thể đã tóm em nó về tay rồi vậy!”
Trần Luật vỗ vai Quách Am: “Lần này bọn mày sẽ có chị dâu để gọi.”
Trần Khương thở dài, chúc ông anh: “Mong rằng anh sẽ thoát ế!”
…
Chương trình học dành cho năm nhất bắt đầu ngay sau ngày nhập học, mở đầu chỉ có hai môn học chia ra tiết sáng và chiều, đều là nhập môn có liên quan đến chuyên ngành đồ họa, mỹ thuật cơ bản và hình họa.
Tiết học buổi sáng bắt đầu lúc tám giờ, Tô Linh dậy cùng lúc với hai đứa nhỏ trong nhà. Sau khi ăn sáng xong cậu bắt xe buýt đến trường.
Lúc lên xe cậu nhận được tin nhắn của Trần Khoa: [Mày ở đâu tao qua đón?]
Cậu bật cười: [Khỏi tao lên xe buýt rồi, có gì gặp nhau ở trường đi.]
[Ok, mày ăn sáng chưa?]
[Chưa.]
[Vậy tí mày ghé tiệm bánh mỳ chảo Chú Ba nhé, quán đó ngon lắm.]
Bánh mì chảo cậu chưa ăn bao giờ, nghe có vẻ hấp dẫn: [Được.]