Sau khi ném đi tấm danh thϊếp, Tô Linh nhìn về phía cửa tiệm trà sữa, cảm giác chẳng còn muốn uống nữa, cậu quay người rời khỏi hẻm về nhà dì.
Sáng nay trước khi ra khỏi nhà dì có đưa cho cậu hai chìa khóa, để cậu thuận tiện ra vào.
Hiện tại mới chưa đầy mười giờ, tầm này hai đứa nhỏ còn chưa tan học, dì và cậu cũng bận việc nên tới tối mới về, hai đứa nhỏ cũng vậy, giờ chẳng còn ai ở nhà. Tự mở cửa vào nhà, cậu lên lầu vào phòng mình, đây là căn phòng dành cho khách dì để trống, giờ cậu vào nên để cậu ngủ ở đây, khá rộng rãi thoáng mát.
Sau khi tắm rửa xong cậu không nhịn được mở trang Facebook của Mai Hoàng ra nhìn xem, anh hiếm khi đăng bài, bài đăng gần nhất của anh là hai tháng trước, hình chụp phong cảnh với dòng tâm trạng mong có thể ngắm cùng ai đó.
Khi ấy cậu tưởng anh đang nói đến mình, thầm vui trong lòng còn nghĩ chờ vào thành phố sẽ cùng anh đến nơi đó ngắm cảnh thỏa nguyện mong muốn được cùng ai đó ngắm cảnh đẹp của anh, nhưng giờ nhìn lại cậu có chút nghi ngờ.
Cậu vào thử trang của Nguyễn Tung.
Nguyễn Tung hoạt động năng nổ hơn Hoàng Bách, các bài đăng thường xuyên hơn, cậu lướt lại các bài đăng cũ hơn, chợt nhìn thấy một bức hình phong cảnh giống hệt bài đăng của Mai Hoàng, dòng tâm trạng cũng cực kỳ đặc biệt.
Cảnh đẹp, chỉ mong ngắm cùng tri kỷ.
Nhìn dòng tâm trạng ấy sống mũi cậu chợt cay, lòng hoài nghi bùng lên dữ dội cậu mở mục nhắn tin ra muốn nhắn hỏi Mai Hoàng xem anh đang làm gì, nhưng lưỡng lự mãi cậu không bấm xuống được từ nào.
Khó hiểu hơn là, trong trang của cả hai không hề xuất hiện bài đăng nào nói về chuyện hai người đóng phim Tình trai, phải chăng cả hai có hai tài khoản, tài khoản này là dành cho những người họ cần giữ bí mật?
Giận quá cậu ném điện thoại ra giường, nằm xuống chớp mắt quyết không để bản thân rơi giọt nào.
“Anh Hoàng em hy vọng tất cả chỉ là sự tình cờ!”
…
Sau khi chạy ra đường lớn, Trần Luật liền gặp được Trần Khoa.
Thấy anh trai mình chạy thục mạng Trần Khoa cười lớn: “Ông anh trai của tôi ơi, một thân võ vovinam mà có ngày bị người ta dí chạy như chó thế này à?”
Trần Luật cướp mũ bảo hiểm từ tay Trần Luật lên xe vừa thở vừa nói: “Có lái xe được không hay để anh mày lái cho.”
Trần Khoa vặn ga: “Đừng xem thường thiếu niên, anh thuộc kinh cầu hồn chưa đọc đi.”
“Kinh đó của mẹ anh không dám đọc.”
Nhà bọn họ khá đa tôn giáo, cha theo đạo Phật mẹ theo đạo Thiên Chúa, còn hai anh em thì là đảng vô thần.
Trần Khoa phóng xe lao nhanh trên đường lớn, chạy thẳng đến một quán cà phê sân vườn lớn mới dừng lại. Cả hai cùng vào trong, khách khứa khá đông, bầu không khí tươi mát thích hợp để tránh nắng.
Hai người dường như rất quen với nơi này, xuyên qua khu vực dành cho khách đi ra phía sau tiến vào căn nhà nhỏ.
“Á nhẹ tay thôi, tên đó đúng là liều mạng, tao cứ tưởng nó đã chạy khi ở trạm xe buýt nào ngờ còn dí theo tao đến tận đường Nguyễn Oanh.”
Trần Luật vừa kéo cửa ra liền nghe thấy tiếng của ông bạn.
Anh bước vào đi đến trước mặt hai người trong phòng ngồi xuống. Đối diện anh chính là anh trai mà Tô Linh đã gặp ở trạm xe buýt, cùng một người khác trông khá trẻ, mang khuôn mặt trẻ con vô hại.
“Anh Luật.” Cậu có gương mặt trẻ con lên tiếng chào Trần Luật.
Trần Luật gật đầu xem như đáp lại, quay qua nói với Quách Am cũng chính là anh trai trên xe buýt: “Lần sau thấy mấy thằng điên như thế thì tránh xa ra, tao đây không phải sợ phiền mà sợ chết. Đám đó như chó dại ấy, đánh tay đôi không được thì gọi anh em mang gậy gộc đến. Chuyện gì lớn lao tao không nói, đằng này chỉ va nhau trên xe buýt, còn là phía tụi nó sai thế mà cứ làm ầm lên, nghĩ mà bực!”
Trần Khoa mở tủ lạnh lấy ra một chai nước khoáng tu một hơi mới nói: “Đám này chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu, mấy anh tính sao?”
Quách Am kéo ống tay áo xuống: “Đám này đều chưa đủ tuổi vị thành niên, nếu có bị bắt ít tháng sẽ được thả ra rồi lại làm liều, trừ khi cho chúng một bài học nhớ đời mới tránh được.”
Cậu trai mặt trẻ con nói: “Em nghĩ không sao đâu, Sài Gòn rộng đến thế sao lúc nào cũng chạm mặt được chứ.”
Trần Luật lên tiếng: “Khương cậu nghĩ đơn giản quá rồi, nếu là kẻ cố ý nhắm vào chúng ta thì kiểu gì cũng gặp.”
Quách Am đồng ý.
Phồn Khương ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu vậy thì từ nay anh Am đi làm bằng xe riêng đi, đừng đi xe buýt nữa.”
Quách Am rót cho mình một ly trà đá: “Hôm nay xe hư tao mới phải đi xe buýt, biết trước gặp phải đám âm binh thế này tao chẳng thèm.”
Tiếng chuông điện thoại của Trần Khoa đột ngột vang lên, cậu nghe máy sau đó nói: “Mẹ nhờ lấy đồ, em đi trước.”
Nói rồi cậu rời đi.
Trần Luật lấy điện thoại ra mở lên vào Facebook kiểm tra mục kết bạn, sau đó lại chuyển qua Zalo, càng xem chân mày càng nhíu chặt, môi mím tỏ vẻ không vui.
Phùng Khương nhìn thấy tò mò hỏi: “Anh Luật có chuyện gì sao?”
Trần Luật ngước lên nhìn cậu ta nói: “Anh vừa va phải một cậu trai nhỏ, đáng yêu lắm, xin tán cũng cho số điện thoại bảo kết bạn rồi mà chưa thấy cậu ấy gửi qua.”