Xe buýt tới, Tô Linh tắt điện thoại lên xe, chuyến về hành khách khá đông nên không có chỗ ngồi, cậu chỉ đành đứng, đi đến gần trạm kế nhà dì xe đột nhiên gặp trục trặc, tài xế đành ghé vào lề đường xin lỗi khách hàng vì sự cố không mong muốn.
“Đi bộ khoảng vài phút sẽ có một trạm xe buýt tiếp theo, mọi người có thể bắt chuyến ở chỗ đó. Mong mọi người thông cảm.”
Tô Linh cùng mọi người xuống xe, nếu đi đến trạm xe buýt kia cậu chỉ cần đi thêm khoảng vài phút là có thể về nhà dì, nhưng lúc này cậu không vội về lắm, muốn đi đâu đó tìm chút đồ ngọt để khắc chế tâm trạng tồi tệ lúc này.
Lúc đi qua con hẻm số 3 cậu nhìn vào trong, ở cuối hẻm có một tiệm trà sữa nhỏ, chỗ đó có lẽ thích hợp để cậu xả tâm trạng.
Tô Linh đi vào trong hẻm, bên ngoài đường lớn nhộn nhịp người qua lại nhưng trong hẻm chẳng thấy bóng xe nào lướt qua, không khí thoáng đãng không khói bụi khiến tâm trạng cậu dịu đi phần nào.
Lúc đi gần tới tiệm trà sữa, phía bên tay phải có người lao ra, cậu không để ý cả hai va mạnh vào nhau. Tô Linh ngã thẳng xuống đất, suýt thì đập đầu vào nền đường, may mắn người va vào cậu nhanh tay đỡ lấy gáy cậu nên phần sau đầu được bảo vệ.
Lúc nhìn lên cậu và người kia trong một tư thế rất khó nói, anh ta đè lên người cậu, môi, mũi hai người gần như chạm vào nhau.
Ánh mắt cả hai giao nhao, cậu ngây ra chưa hiểu chuyện gì, còn anh ta chuyên chú nhìn cậu, ánh mắt đầy bất ngờ rồi sáng rực cứ như nhìn thấy món đồ mình cực kỳ yêu thích sau đó chợt cười.
“Nhanh lên tên đó chạy về phía này, đừng để nó thoát!”
Có tiếng hét đâu đó, hình như là đám đang đuổi theo anh ta.
Anh ta nuốt khan một hơi, khóe môi cong lên nói: “Em trai xinh thật đấy, cho tán nhé!”
Lời vừa dứt tiếng bước chân càng gần hơn, anh ta ý thức được nguy hiểm đang đến gần, nhẹ rút tay khỏi ót cậu, lấy từ trong bao quần ra một tấm danh thϊếp đặt lên ngực cậu.
“Theo số điện thoại trên này kết bạn với anh, Zalo, Facebook đều được, anh chờ.”
Nói xong cúi xuống hôn lên má cậu một cái, rồi đứng lên chạy đi, vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn trong khi Tô Linh thì vẫn đang ngơ ngác nằm dài trên đường.
Đám đuổi theo anh ta lao ra từ con hẻm gần đó, lúc nhìn thấy cậu nằm trên đường cả đám không quan tâm liếc qua né cậu rồi điên cuồng đuổi theo, vừa chạy vừa hét.
“Tên kia đứng lại!”
Đến khi cả đám chạy khỏi con hẻm, Tô Linh mới hồi thần ngồi dậy, quay đầu về phía đầu hẻm, không còn bóng ma nào, cậu liếc mắt tới tấm giấy nhỏ trên mặt đường, cầm lên lật xem.
Mặt trước đề tên Công ty nội thất Luật, nhà thiết kế Trần Luật, số điện thoại 097xxx.
Tô Linh nhớ lại nụ hôn vào má, cậu khó chịu dùng tay lau mạnh, mặt nhăn nhó càm ràm: “Bẩn chết đi được, tên biếи ŧɦái chết tiệt để ông đây gặp lại mày chết chắc!”
Cậu đứng lên cầm tấm danh thϊếp đi thẳng tới thùng rác ném vào, còn không quên càm ràm: “Tán á, mơ đi!”