Chín giờ ba mươi phút tối, Tô Linh ngắm mình trong gương, nở nụ cười thật tươi, cảm giác bản thân đã đạt chuẩn để có thể gặp người yêu cậu vui vẻ đặt gương xuống, mở điện thoại lên.
Đúng chính giờ ba mươi ba phút Mai Hoàng gọi Zalo tới, hai người luôn gọi video.
Khuôn mặt Mai Hoàng hiện lên trên màn hình, trông anh khá mệt mỏi. Tô Linh quan tâm hỏi: “Hôm nay học hành mệt lắm hả anh?”
Mai Hoàng day nhẹ sống mũi, nở nụ cười đáp: “Ừ, năm ba nên nhiều môn hơn, với cả dạo này Sài Gòn mưa nhiều nên chiều tan học anh có mắc mưa giờ hơi mệt.”
Giọng Mai Hoàng khàn khàn, có lẽ là cảm rồi: “Anh chạm tay lên trán xem có nóng không.”
Mai Hoàng bật cười: “Bảo anh tự đo nhiệt độ cho mình, em nghĩ anh đo ra không?”
Tô Linh nháy mắt nói: “Anh không đo được để em vào đo cho nhé.”
Mai Hoàng bày ra vẻ mặt ngạc nhiên: “Em tính vào đây bằng cách nào, đâm xuyên qua màn hình à?”
Tô Linh vui vẻ nói: “Thì anh cứ đồng ý đi đã, đảm bảo sau khi anh đồng ý sẽ thấy em ngay.”
Mai Hoàng cười thành tiếng: “Đáng yêu thế không biết!”
Tô Linh cong khóe mắt, hạnh phúc tràn ngập khuôn mặt cậu: “Anh Hoàng.”
Cậu thủ thỉ: “Em vào với anh nhé!”
Sắc mặt Mai Hoàng thay đổi có chút căng thẳng, nhưng chỉ thoáng qua, nụ cười lại xuất hiện trên môi anh: “Có kết quả thi đại học chưa? Đậu trường nào, ở đâu?”
Tô Linh không trả lời ngược lại hỏi: “Anh muốn em vào trường nào?”
Mai Hoàng nhìn cậu, nghiêm túc đáp: “Anh muốn em chọn trường em thích, học ngành em yêu thích. Linh của anh không được chọn bậy đâu đấy.”
Tô Linh phụng phịu nói: “Anh không muốn em vào Sài Gòn cùng anh à?”
Mai Hoàng vuốt mũi hơi ập ừ: “Sao lại không muốn chứ… nhưng ước mơ của em quan trọng hơn. Em hiểu anh mà đúng không Linh… anh không bao giờ muốn em phải vì anh mà từ bỏ điều gì hết.”
“Anh Hoàng nói đúng đó!”
Thình lình có người xuất hiện trong video, anh ta bá lấy cổ Mai Hoàng từ phía sau, nháy mắt với Tô Linh.
Tô Linh nhìn chằm chằm người đó, ánh mắt vô thức dừng lại ở cách tay đang ôm cổ Mai Hoàng một cách tự nhiên của anh ta.
“Này Tung bỏ ra, nóng!” Mai Hoàng cố hất người kia ra.
Tô Linh gượng cười chào: “Anh Tung dạo này khỏe không?”
Nguyễn Tung không buông Mai Hoàng ra, ôm chặt hơn, nhìn màn hình đáp: “Anh không khỏe lắm, do bị bạn trai em hành dữ.”
Tô Linh cười ngây ngô hỏi: “Anh ấy đánh hay mắng anh à?”
Nguyễn Tung bĩu môi cắn tai Mai Hoàng nói: “Em yêu của mày dễ thương quá như em bé ấy, trắng tinh.”
Tô Linh nhìn chăm chú vào đôi môi của Nguyễn Tung, cậu khó chịu đến mức tay bấu chặt vào chiếu trúc bên dưới.
“Mày đừng có quấy.” Mai Hoàng mắng Nguyễn Tung nhưng chẳng giống trách mà như thể mắng yêu.
Nguyễn Tung như nhớ ra mình đang nói chuyện với người khác, nên quay qua nhìn vào màn hình, hỏi: “Em trai sao rồi có thi được vào trường nào ở Sài Gòn không? Nhanh vào đây quản bạn trai em đi, chứ anh sắp không trông chừng nổi nữa rồi, đẹp trai quá người theo đầy.”
“Nói gì đó, mau bỏ tao ra, cái thằng này!” Mai Hoàng hất Nguyễn Tung nhưng anh ta vẫn cứ dính vào Mai Hoàng như được gắn keo.
Nguyễn Tung cọ vào cổ Mai Hoàng, nũng nịu nói: “Không thả ra đâu, mày là bạn tao mà, cõng một tí chết à!”
Nhìn hai người giỡn nhau trên màn hình điện thoại, trong mắt Tô Linh ẩn chứa sự ghen tị khó nói, nhưng khóe môi vẫn vô thức cong lên.
“À hai anh.” Cậu nuốt khan cố cười thật tươi. “Cũng khuya rồi hai người nghỉ ngơi đi nhé, em ngủ đây.”
Mai Hoàng vẫy tay với cậu, không có ý níu kéo: “Ngủ ngon nhé bé yêu, mai gặp.”
Nguyễn Tung không chịu thua kém, mi gió với cậu: “Bé yêu ngủ ngon nhé, anh và bạn trai em cũng đi ngủ đây.”
Màn hình tắt cuộc gọi kết thúc nhưng Tô Linh vẫn không nằm xuống mà ngồi yên vị trí nhìn chằm chằm điện thoại.
Màn hình phản chiếu khuôn mặt thất thần đầy suy nghĩ của cậu, lát sau cậu đặt điện thoại xuống, tự nói với chính mình: “Hai người họ chỉ là bạn thôi, chắc không có chuyện gì đâu.”
Cậu nằm xuống giường, nở nụ cười thật tươi: “Đi ngủ thôi, chờ vào đó rồi gặp anh ấy, khi mình ở đó có lẽ anh sẽ như xưa trong mắt chỉ có mình!”
Nghĩ vậy cậu nhắm mắt, nhưng hàng chân mày vẫn nhíu chặt.