Chương 5

Tưởng Y vội nắm lấy góc áo Chu Lăng, định nhắc cô ấy nhìn sang. Nhưng Chu Lăng đã giơ tay gọi trước: “Chu Toại, bên này.”

Nghe tiếng gọi, đôi mắt sáng trong của Chu Toại nhìn sang, ánh mắt lướt qua người Tưởng Y rồi sải chân đi tới.

Trong lúc Tưởng Y còn đang hoài nghi, Chu Toại đã đứng vững trước mặt họ.

“Chị.”

Tưởng Y xác định chắc chắn, tiếng “Chị” vừa rồi của Chu Toại là gọi cô, không phải Chu Lăng đứng bên cạnh.

“Chị, tới rồi à?”

“Chị, nói ra đi.”

“Chị, nhìn em này.”

Giọng nói trầm khàn, chính là âm điệu tối qua lúc cậu bế cô đẩy sát vào cửa kính, từng nhịp mạnh mẽ, cuối cùng ghé bên tai cô mà thấp giọng khàn khàn.

Ban đầu Tưởng Y có hơi không vui. Gọi chị là ý gì? Nhìn cậu đâu có nhỏ tuổi gì cho cam!

Nhưng mà... cậu cứ “chị” hết lần này đến lần khác, giọng khàn nhẹ như rót rượu ngon, từng chút một dụ dỗ cô, khiến cô chìm đắm không thể tự thoát ra.

Từ bé tới giờ, Chu Toại hiếm khi gọi Chu Lăng là chị, cùng lắm cũng chỉ miễn cưỡng buông một chữ “chị”, hoặc gọi thẳng tên Chu Lăng.

Rõ ràng lúc này Chu Lăng cũng thấy ngạc nhiên khi cậu em mình biết lễ phép thế. Cô ấy cười gian xảo, giơ ngón tay đeo móng giả chọc vai Chu Toại: “Ối dào, biết gọi chị rồi cơ đấy. Thật sự là lớn rồi nhỉ.”

Chu Toại khẽ cau mày, người cao lớn, hai tay đút túi, dáng vẻ con nhà giàu chói mắt khỏi nói.

Còn Tưởng Y thì đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng một giây, rồi lập tức dấy lên một trận bão.

Khoan đã, người này là Chu Toại?

Chính là thằng nhóc cô từng nhìn nó lớn lên á?

Đùa cái gì vậy?

Tối qua cô ngủ với Chu Toại á?

Tưởng Y cảm giác bản thân muốn ngất ngay tại chỗ.

Phản ứng đầu tiên trong đầu cô là ém chuyện này xuống, coi như chưa có gì xảy ra. Dù sao hai nhà cũng thân thiết, lại hay gặp mặt, nếu lộ ra thì chỉ tổ xấu hổ chết mất.

Nhưng cô không chắc Chu Toại đang nghĩ gì.

Nói đi cũng phải nói lại, Chu Toại thay đổi quá lớn, không nhận ra là chuyện dễ hiểu.

Nhưng cô thì khác, chiều cao đã dừng lại từ năm 17 tuổi, mấy năm nay mặt mũi chẳng thay đổi là bao. Cùng lắm tối qua cô trang điểm kiểu trong trẻo nhẹ nhàng thôi, có phải sửa mặt đâu.

Chu Toại không thể không nhận ra cô.

Mãi đến khi Chu Lăng kéo Tưởng Y về khỏi dòng suy nghĩ: “Nhìn xem, thằng nhóc thối giờ cao to thế này rồi, thay đổi nhiều lắm đúng không?”

Tưởng Y cố nén cảm xúc, gượng cười: “Không chỉ là thay đổi nhiều, phải gọi là tái sinh luôn rồi ấy chứ.”

Chu Lăng nhướn mày hỏi: “Bọn mày cũng lâu lắm rồi không gặp nhỉ? Nếu bây giờ tình cờ chạm mặt ngoài đường thì còn nhận ra nhau không?”

Tưởng Y lắc đầu, nở nụ cười ngọt ngào: “Chắc chắn là không nhận ra đâu.”

“Vậy à?” Chu Toại nghe xong liền nhếch khóe môi, ánh mắt mang chút mập mờ liếc qua người Tưởng Y, tựa như có một chiếc lông vũ vô hình lướt qua mặt cô.