Trẻ con thì hay cãi nhau, nay cãi mai lại làm lành, bình thường thôi.
Nhưng ký ức về Chu Toại của Tưởng Y chỉ dừng lại năm sáu năm trước, khi đó cậu nhóc học cấp hai ở một trường quốc tế nổi tiếng trong thành phố, chiều cao cũng chỉ tầm ngang cô.
Hồi đó Tưởng Y còn hay trêu: “Nhóc con, sao mãi em không lớn thế?”
Bạn cùng tuổi Chu Toại nhiều đứa đã cao mét tám, còn cậu thì mới hơn mét sáu, đúng là thấp thật.
Cô còn nghiêm túc khuyên Chu Toại đi khám xem có phải chậm phát triển không, rồi nói: “Con trai mà thấp thì chẳng cô gái nào thích đâu, phải cao to mới đẹp trai!”
Tính Tưởng Y thẳng thắn, không có ý xấu, nhưng lời nói lại đâm thẳng vào lòng tự trọng non nớt của Chu Toại. Từ đó cậu không thích gặp cô nữa, thấy mặt là lảng tránh.
Cái cậu nhóc từng thích lon ton chạy theo mấy chị gái ngày nào, cuối cùng cũng đã tự đóng cánh cửa lại, không còn giao lưu gì với họ nữa.
Đặc biệt là suốt năm năm Chu Toại du học nước ngoài, Tưởng Y càng không có chút liên hệ nào với cậu. Thỉnh thoảng nghỉ lễ về nước nhưng hai người cũng chưa từng gặp lại.
Nhưng mà...
Đúng thật là Tưởng Y hơi tò mò thằng nhóc ngày xưa bây giờ đã thành ra thế nào rồi.
...
Đầu hạ, nắng chiều dịu dàng mà không oi ả.
Năm giờ chiều, Tưởng Y bận bịu xong việc ở phòng nghiên cứu, bắt xe đến khách sạn năm sao mà Chu Lăng gửi địa chỉ để dự tiệc đón Chu Toại.
Trùng hợp thế nào, khách sạn này chính là nơi tối qua Tưởng Y vừa qua đêm.
Vừa bước chân vào chốn cũ, ký ức như sợi chỉ quấn quanh cô, khiến mặt cô đỏ bừng. Như thể bên tai vẫn còn hơi thở nóng bỏng, eo vẫn hằn vết tay hôm ấy. Tệ hơn nữa, dáng đi hôm nay của cô cũng có hơi... không tự nhiên lắm.
Chu Lăng đang ngồi dưới sảnh khách sạn nghe điện thoại, thấy Tưởng Y thì vẫy tay: “Bên này nè.”
“Không lên phòng à?” Tưởng Y bước tới hỏi.
“Chờ Chu Toại đấy, nó nói sắp tới rồi.” Chu Lăng cũng nói vào điện thoại: “Tới chưa?”
Nghe vậy, Tưởng Y theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa sảnh. Chỉ một thoáng, cửa lớn khách sạn mở ra, một dáng người quen thuộc bước vào dưới sự dẫn dắt của nhân viên.
Một bộ đồ trắng đen giản dị, vai rộng eo thon, chân dài thẳng tắp, dưới chân mang đôi sneaker trắng. Cậu áp điện thoại bên tai nói gì đó, ngẩng mặt lên, đường nét quai hàm rõ ràng, sống mũi cao, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, đúng vào thời kỳ đàn ông đẹp nhất.
Là cậu!