“Có dùng biện pháp an toàn suốt rồi, yên tâm.” Tưởng Y vốn cũng nghĩ đến điều đó nhưng không phủ nhận là tối qua cô thật quá bốc đồng. Phần vì men rượu, phần vì bầu không khí và cả khung cảnh, thiếu cái nào thì cô cũng chẳng dám làm liều.
Tóm lại, để một chuyện thành công thì phải đủ thiên thời địa lợi nhân hòa.
Giờ mà bảo cô tự dưng giữa đường đi tán một trai trẻ, chắc chắn cô chẳng làm được.
“Mày bị ngốc à? Dám ngủ với đàn ông lạ trong bar? Sao không tìm hiểu gì trước?” Chu Lăng mắng không thương tiếc.
“Tao biết là trai lạ nên mới chẳng định tìm hiểu làm gì.”
“Mày giỏi rồi, chơi one night stand luôn.”
“Thôi nhé, tao phải về trường đây.”
“Tao cũng chẳng muốn nghe nữa!” Chu Lăng hừ nhẹ: “À đúng rồi, Chu Toại về nước rồi đấy, tối nay nhà tao làm tiệc đón, mày qua nhé.”
“Thằng nhóc ấy về rồi à?” Tưởng Y hơi bất ngờ: “Thôi, tao không đi đâu, hôm nay nhiều việc lắm.”
“Đừng có viện cớ. Nó tốt nghiệp về nước rồi, sẽ ở lại trong nước làm việc. Bố mẹ tao còn mời cả bố mẹ mày đấy.”
“Ờ...”
“Ờ cái gì mà ờ, rảnh thì đi khám sức khỏe đi!”
“Không đi!”
Cứ thấy là lạ sao ấy.
Tưởng Y luôn có cảm giác thằng nhóc đó không ưa gì mình, hơn nữa bao nhiêu năm rồi cũng chẳng gặp lại.
Nhà họ Tưởng và nhà Chu trước kia là hàng xóm. Bố mẹ Tưởng Y đều là giảng viên đại học, còn bố mẹ Chu làm ăn buôn bán.
Về sau nhà họ Chu phất lên, chuyển qua biệt thự lớn, nhà họ Tưởng cũng mua chung cư cao cấp ở vị trí đẹp. Hai nhà vẫn hay qua lại, nhất là Tưởng Y và Chu Lăng, bạn thân từ bé đến học chung một trường, cùng lớp.
Chu Toại gần như là lớn lên trong mắt Tưởng Y. Hai người cách nhau ba tuổi, hồi nhỏ cũng hay chơi cùng.
Ngày bé, Chu Toại thích chạy lon ton theo sau chị gái Chu Lăng, thế là cũng bám theo Tưởng Y. Nhưng trẻ con lớn hơn thường không thích bị làm phiền, Chu Lăng suốt ngày cấm em trai bám mình, hai chị em hay cãi nhau vì thế.
Trong ký ức của Tưởng Y, lúc nào Chu Toại cũng mím môi, má đỏ hồng, mắt long lanh, lông mi dài, mũi đỏ bừng.
Tưởng Y là con một, cô từng rất ghen tị Chu Lăng có em trai nhưng sức khỏe mẹ cô yếu không thể sinh thêm. Nên cô chưa từng cãi nhau với Chu Toại, còn hay bênh cậu nhóc trước Chu Lăng. Chu Lăng giận quá thì đẩy em cho cô: “Thằng này cho mày đấy!”
Tất nhiên là Tưởng Y vui lòng nhận.