Chương 14

Chu Lăng dùng móng giả chọc vào cổ Tưởng Y: “Cho nên, hôm qua mày không nghe điện thoại của tao là vì cái thằng kia?”

Tưởng Y: “…” Đúng vậy.

“Mày có biết đối phương tên gì không?”

Tưởng Y: “…” Biết.

“Mày có rõ lai lịch đối phương không?”

Tưởng Y: “…” Rõ.

“Thôi, tao chán nói với mày.”

Chu Lăng rất tức giận nhưng hậu quả lại không nghiêm trọng.

“Xinh đẹp lại hiểu lòng người tiểu Lăng Lăng, nghe tao nói này.” Tưởng Y ôm lấy tay Chu Lăng lắc tới lắc lui, chớp mắt như một con mèo nhỏ dính người.

Cô rất hiểu tính của Chu Lăng, làm sai chuyện gì liền biết tỏ ra yếu thế, co được dãn được.

Không ai có thể chịu đựng nổi dáng vẻ làm nũng của cô.

“Cút cút cút!” Giọng nói của Chu Lăng nghe có vẻ cứng rắn nhưng thân thể dựa về phía Tưởng Y lại bán đứng cô ấy. Chu Lăng là loại người cứng ngoài mềm trong, tuy bề ngoài giống em trai Chu Toại, đều là kiểu ngầu nhưng nội tâm lại mềm yếu.

Còn Tưởng Y thì ngược lại.

Lúc này Tưởng Y tỏ ra yếu đuối: “Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách tao, chỉ trách tên kia quá biết cách mê hoặc người khác. Cậu ta còn bắt tao sờ cơ bụng của cậu ta…”

“Má! Sao nó lại vô liêm sỉ như vậy!” Chu Lăng rất nhanh liền đứng cùng một chiến tuyến với Tưởng Y, đồng lòng căm phẫn: “Cũng đúng, bây giờ mấy tên đàn ông lẳиɠ ɭơ đều không giữ nam đức, không mặc yên quần của mình, quả thật chẳng khác gì thú vật!”

“Đúng đúng!”

“Đúng rồi, em trai tao nói mày không ưa nó?” Chu Lăng có chút áy náy: "Cũng tại tao không tốt, hôm qua không nên lỡ hẹn đột ngột.”

Xưa nay, Chu Lăng liền biết tên Chu Toại dở hơi. Trước kia Tưởng Y đến nhà họ Chu chơi, Chu Toại lên cơn thì liền chui trong phòng không gặp ai, về sau thấy Tưởng Y cũng không cho sắc mặt tốt.

Lâu dần, Tưởng Y liền không thích đến nhà họ Chu nữa, khỏi phải rước sự khó chịu. Mãi đến sau khi Chu Toại du học nước ngoài, Tưởng Y mới lại thường xuyên lui tới nhà họ Chu.

“Không sao đâu!” Tưởng Y có chút chột dạ, tiện tay múc một muỗng đồ ngọt đưa đến bên môi Chu Lăng để chuyển đề tài: "Nhanh nếm thử xem, cái này là trưa nay tao đội nắng nửa tiếng mới mua được đó. Không phải mày nói muốn thử vì tiệm này làm đồ ngọt rất đặc sắc sao?”

“Trời ạ, mày đi xếp hàng làm gì chứ, tao cho người đi mua hộ là được mà.” Chu Lăng lập tức cảm động, trong khoảnh khắc liền cảm thấy mình có người bạn thân tốt nhất thế giới.

Tưởng Y vốn chẳng bao giờ phải cúi đầu nhún nhường trước Chu Lăng. Cô luôn là người có EQ cao, tính cách tốt, bạn bè đông. Không phải vì cô không biết tức giận, mà là vì cô hiểu cách lấy nhu thắng cương, hiểu rõ đạo lý mọi việc đều có thể xoay chuyển thành lợi cho mình.

Tiếp theo hai tuần, Chu Lăng bận rộn việc trang trí quán cà phê mèo. Tưởng Y thì bận với luận văn, cơ bản đều ở trường.

Trước đó, Tưởng Y và Chu Toại đã ước định ba điều, sau này nếu có nhu cầu thì có thể tìm nhau, điều kiện là không được để người thân bạn bè xung quanh biết. Chu Toại đối với việc này không có ý kiến, chỉ thêm một điều: bên cạnh chị không được có tên đàn ông khác.

Tưởng Y cho rằng cái này dễ thôi. Có qua có lại, bọn họ trực tiếp 1v1 là được. Đương nhiên, nếu chán thì cứ nói thẳng, cô cũng sẽ không dây dưa không buông.

Có lẽ do công việc quá nhiều, cộng thêm thân tâm mệt mỏi, hai tuần này Tưởng Y thật sự không hề nghĩ đến việc tìm Chu Toại.

Đương nhiên, còn một nguyên nhân quan trọng nhất: được cho ăn no đủ, tự nhiên sẽ không thấy đói.

Tuần thứ ba, một buổi tối nào đó, Tưởng Y mang theo thân thể mệt mỏi từ trường trở về nhà, đang chuẩn bị làm chút đồ ăn cho mình thì nhận được một tin nhắn.

Là một cái avatar đơn giản màu xám trắng, không có ghi chú, nickname là Satisfy.

Satisfy: [Đang làm gì?]

Tưởng Y nhìn cái nickname không có ghi chú này thì rơi vào trầm tư, bởi vì hễ là bạn bè mà cô đã thêm, nhất định đều có ghi chú.

Thế là cô bấm vào vòng bạn bè của đối phương, phát hiện một mảng trống rỗng, không thu hoạch được gì.

Điều này khiến cô hơi bất ngờ.

Tưởng Y từ ngăn đông lấy ra sủi cảo đông lạnh bỏ vào nước, sau đó trả lời đối phương: [Cậu là ai?]

Bên kia rất nhanh hồi lại.

Satisfy: [Hừ.]

Tưởng Y: [Hừ hừ.]

Bị điên à.

Hai tuần nay Tưởng Y làm trâu làm ngựa, tâm trạng thật sự không tốt, nếu đổi thành ngày thường, nhất định cô sẽ có qua có lại, rất áy náy mà biểu thị rằng mình không có ghi chú của đối phương.

Nhưng hiện tại, cô chỉ dùng hai chữ “hừ hừ” để đáp trả lại.

Satisfy: [Ở nhà?]

Tưởng Y: [?]

Satisfy: [Chị mở cửa thì sẽ biết em là ai.]

Tưởng Y vài bước đi đến cạnh cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo.

Trước cửa đứng đó là Chu Toại.

Cậu mặc một chiếc sơ mi trắng, cổ áo mở rộng, hai tay xắn ống tay áo lên đến khuỷu tay. Đàn ông chỉ cần là dáng người vai rộng eo thon, cao lớn, mặc sơ mi trắng nhất định sẽ vô cùng nổi bật. Chu Toại thì càng tuyệt hơn, đường nét cơ bắp trên người cậu khiến cả thân hình nhìn qua gầy nhưng không hề yếu ớt.

Nghĩ đến, hiện tại hẳn cậu đã nhậm chức trong tập đoàn của gia đình. Bộ quần áo chỉnh tề này vừa mặc lên, quả thật có chút hương vị trưởng thành. Nhưng rốt cuộc vẫn là do còn trẻ, thân hình này lại tăng thêm vài phần gợi cảm.