Chương 13

[Sao gọi điện không nghe? Người đâu?]

[Mày còn ở cùng Chu Toại sao? Thằng ranh này cũng không nghe điện thoại.]

[Làm cái gì vậy?]

Từ đó Tưởng Y mới biết, có vẻ Chu Lăng thật sự không biết chuyện của cô với Chu Toại.

Cô không biết nên rep lại thế nào, quyết giả làm một con đà điểu, tiếp tục ném di động sang một bên.

Buổi tối là hai người cùng nhau dùng bữa trong phòng khách sạn.

Tưởng Y mặc áo tắm, ngồi bên bàn ăn, trước mặt là món Trung mà cô thích.

Lúc này Chu Toại đã ăn mặc chỉnh tề, ngay cả mái tóc cũng không một sợi rối. Có lẽ tiêu hao thể lực quá nhiều, cậu không còn giống buổi trưa chỉ ăn chút salad.

Trước kia khi Tưởng Y còn ở nhà họ Chu, cũng thường trêu chọc Chu Toại ăn khỏe. Khi đó cậu đang tuổi lớn, một bữa cơm trưa phải ăn ba bốn bát cơm trắng, quả thật khiến người ta kinh ngạc. Nhưng ăn nhiều thì ăn nhiều, dáng vẻ khi ăn của cậu lại rất tốt, thậm chí hoàn toàn không hề thấy béo lên.

Tưởng Y cũng rất thích nhìn Chu Toại ăn cơm.

“Quần áo sạch lát nữa sẽ đưa đến cho chị.” Chu Toại nói.

Tưởng Y cũng không bận tâm, buổi tối cô ngủ ở đây cũng chẳng sao. Dù gì phòng cũng đã đặt, không ngủ thì cũng uổng phí.

Điện thoại đặt trên bàn của Chu Toại reo lên, trước tiên cậu liếc nhìn Tưởng Y một cái.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung, Tưởng Y cười trêu: “Không phải bạn gái của cậu chứ?”

Chu Toại không đáp, ấn nút nghe, mở loa ngoài.

Rất nhanh, trong điện thoại truyền ra giọng đầy khí thế của Chu Lăng: “Bọn mày làm cái trò gì thế? Cả buổi chiều không ai nghe điện thoại của tao! Nhắn tin cũng không trả lời! Hợp đồng bảo tao ký đưa đi đâu rồi? Còn nữa, Tưởng Y đâu?”

Tim Tưởng Y co rút lại, cô cắn thìa nhìn về phía Chu Toại.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Chu Toại nhìn cô, thong thả trả lời: “Không biết.”

“Không biết? Ý gì?”

“Bọn em ăn cơm trưa xong thì tách ra rồi.”

“Tách ra? Tại sao?”

“Chuyện đó chị phải hỏi chị ấy, hình như chị ấy không ưa em lắm.”

Tưởng Y ở bên cạnh: “?”

Hắt một gáo nước bẩn quá khéo!

“Vậy bây giờ mày đang làm gì?” Chu Lăng hỏi.

Dường như Chu Toại có chút mất kiên nhẫn: “Đang bận, cúp đây.”

Cậu cúp máy vô cùng dứt khoát. Đoán chừng Chu Lăng bên kia đã bắt đầu mở chế độ chửi bới.

Tưởng Y thở phào một hơi, cuối cùng cũng buông thìa ra, chớp mắt với Chu Toại.

Lúc này cô buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt không son phấn hồng hồng, hoàn toàn khác với dáng vẻ yếu ớt mềm mại trong phòng tắm, trông lại vô cùng đáng yêu.

Trong lòng Chu Toại khẽ động, hỏi: “Sao vậy?”

Tưởng Y suy nghĩ: “Chúng ta… sau này còn hẹn nữa không?”

Dường như Chu Toại không ngờ Tưởng Y sẽ đột nhiên đưa ra câu hỏi này, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, sau đó khẽ cười khẩy một tiếng.

Trên bàn ăn có kẹo bạc hà, cậu chọn một viên vị táo, chậm rãi bóc giấy rồi bỏ vào miệng.

Mùi hương nồng nặc của hương liệu dường như cũng không che được hương thơm của cô.

Trong mắt Tưởng Y, Chu Toại chịu giúp che giấu chuyện giữa bọn họ, cũng tức là thừa nhận mối quan hệ ngầm này.

Một lần hẹn hay hai lần hẹn đều là hẹn, lại tiếp tục hẹn hình như cũng chẳng có vấn đề gì. Bỏ qua thân phận em trai bạn thân thì Chu Toại rất hợp với thẩm mỹ của cô đối với nam giới.

Huống chi, trên giường cậu lại khiến người ta thỏa mãn như thế.

Chỉ là, sau khi lời này thốt ra, Tưởng Y lại có chút hối hận, vội vàng đổi giọng: “Tôi chỉ nói vậy thôi.”

Chu Toại đứng dậy bước đến bên cạnh Tưởng Y, khóe môi ngậm lấy nụ cười nhàn nhạt. Một tay cậu chống lên bàn, cúi người tiến lại gần, hơi thở mang vị táo phả vào mặt Tưởng Y.

“Xem ra chị còn khá hài lòng với em.”

Đôi mắt Tưởng Y cong cong, cười trông vô hại. Cô đưa tay xoa đầu Chu Toại, giống như chủ nhân vuốt ve cún con, ngọt ngào nói: “Đương nhiên.”

Cô giỏi nhất là dùng thủ đoạn như vậy, trong nụ cười giấu dao, trông thì vô hại nhưng thật ra bụng đầy tâm kế.

Chu Toại hiểu rõ Tưởng Y quá rồi.

Cậu thuận thế nắm lấy tay cô, đem ngón tay thon dài của cô ngậm vào miệng.

Đầu lưỡi ẩm mềm liếʍ lên phần bụng ngón tay nhạy cảm nhất, như thể có hàng vạn con côn trùng non muốn chui ra từ đầu ngón tay cô, loại xúc cảm ấy quả thật quá quái dị.

Rốt cuộc Tưởng Y không cười nổi nữa, một gương mặt như thấy quỷ, lập tức rút tay khỏi miệng cậu.

Chu Toại liền ôm lấy Tưởng Y, thảnh thơi bước về phía phòng ngủ, giọng nói tràn đầy ý cười ngông cuồng: “Chị ơi, vậy chúng ta tiếp tục hẹn đi.”



“Tưởng! Y! Y! Mày còn dây dưa với cái tên trai lạ kia!?”

Chỉ cần liếc mắt một cái, Chu Lăng liền chú ý tới trên cổ Tưởng Y có một vết đỏ, không tính là đậm, thậm chí Tưởng Y còn dùng kem che khuyết điểm dặm một lớp.

Đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Kỳ thực, dưới lớp quần áo, còn có nhiều dấu vết đậm nhạt khác nhau.

Chu Lăng là ai chứ, từ trung học đã bắt đầu chơi đùa thành thạo với các sản phẩm trang điểm, chút dấu vết này sao thoát nổi mắt cô ấy.

Quả thật là càng che càng lộ.