Chương 12

Lần này thì đúng là thỏa mãn trải nghiệm ngâm bồn của Tưởng Y.

Chuyện tắm bồn, thỉnh thoảng Tưởng Y vẫn cùng Chu Lăng – cô bạn thân – cùng nhau trải qua. Trong căn biệt thự lớn nhà họ Chu, trong phòng tắm riêng của đại tiểu thư Chu Lăng cũng có một bồn tắm cực lớn.

Hai người bạn thân từ nhỏ đã thân thiết đến mức mặc chung một chiếc quần, việc Tưởng Y ở nhà họ Chu vốn cũng chẳng hiếm.

Còn trong căn phòng tổng thống này, bồn tắm rộng lớn lại được đặt ngay trước cửa sổ sát đất. Từ tầng hơn 20 nhìn xuống, phía ngoài sâu hun hút không thấy đáy.

Xem ra, ý tưởng thiết kế của kiến trúc sư cũng thật tiên tiến, cố ý tùy chỉnh phòng tắm thành kiểu dáng “khıêυ khí©h” thế này. Bồn tắm được đặc biệt tu sửa, tròn và rộng, nằm hai người thì đương nhiên chẳng có vấn đề gì.

Chỉ là, bình thường thật sự chẳng mấy ai dám thoải mái ngâm bồn ngay trước cửa kính sát đất.

Những rung lắc dữ dội, như những đợt sóng lớn cuồn cuộn, khiến dòng nước ấm không ngừng tràn ra khỏi thành bồn.

Tựa như có dòng nước ngược tràn vào cơ thể, Tưởng Y co rúm người, mười ngón tay siết chặt lấy cánh tay Chu Toại, giống hệt một chiếc thuyền con cô độc, chòng chành giữa sóng dữ.

Giữa ban ngày, trời xanh mây trắng, ánh dương rực rỡ.

Vẫn cùng một khách sạn 5 sao, cùng một căn phòng.

Nếu việc này đặt vào vài tiếng trước, có chết Tưởng Y cũng không tin rằng mình sẽ chọn cùng Chu Toại mở phòng ngay giữa ban ngày.

Giống hệt như đêm đó.

Rất nhiều chuyện vốn là đúng thời điểm thì mới xảy ra — có xúc động mới có hành động.

Quan trọng hơn, cả hai bọn họ lại ăn ý đến mức ăn khớp.

Hoàng hôn nghiêng nghiêng rọi vào căn phòng, phủ lên một tầng ánh sáng cam mơ hồ.

Sóng triều từng đợt từng đợt, chẳng phân biệt được chất lỏng rơi xuống gạch men kia là từ bồn tắm văng ra, hay thuộc về Tưởng Y.

Không rõ đã đổi bao nhiêu tư thế, cuối cùng Tưởng Y ngồi trên bệ rửa mặt, lưng tựa vào gương.

Cô đã kiệt sức, đến sức kẹp chặt Chu Toại cũng chẳng còn, đôi chân mềm nhũn bị cậu ôm vòng quanh thắt lưng.

Những ngón tay thon dài của Chu Toại kẹp lấy đùi cô, khẽ bóp.

Cậu đứng đối diện, dưới mái tóc ngắn còn ẩm ướt, đôi mắt ướt đẫm ánh lên tia sáng. Lúc nhanh lúc chậm, bất ngờ khiến cô rùng mình, gần như hồn lìa khỏi xác.

“Thế nào? Chị có thích không?” Trong giọng lười biếng khàn khàn lộ ra chút gợϊ ȶìиᏂ, cậu bụng đầy trò xấu xa, còn hỏi có cần mạnh hơn chút nữa không.

Tưởng Y biết rõ Chu Toại muốn nghe gì, cô hoàn toàn có thể giống đêm hôm đó:

“Bảo bối giỏi quá!”

“Chị yêu bảo bối nhất!”

“Chậm một chút được không?”

Chỉ là lần này có chút khác, bởi thân phận đã phơi bày rõ ràng, giữa bọn họ càng ngập tràn cảm giác cấm kỵ.

Tưởng Y rất rõ bản thân không nên làm như vậy nhưng lại chẳng cưỡng nổi sự mê hoặc từ thân thể trai trẻ.

Chu Toại mang theo vài phần thô bạo xen lẫn non trẻ, như muốn ép Tưởng Y chủ động cầu xin tha thứ.

Thế nhưng Tưởng Y cố tình bướng bỉnh, cắn chặt môi chẳng thốt ra lời.

Chu Toại luôn có cách cạy mở môi răng cô, cậu cúi xuống, bàn tay đặt sau gáy, hôn mạnh mẽ phủ xuống.

Không phải chạm khẽ cho có, mà là cướp đoạt sâu tận đáy.

Ban đầu, Tưởng Y cảm thấy kỹ thuật hôn của Chu Toại thật ra rất bình thường, thậm chí có thể nói là vụng về. Nhưng nam nữ bùng nổ như lửa gặp gió, nhiều khi kỹ xảo chẳng còn quan trọng.

Điểm tốt nhất của Chu Toại chính là tuổi trẻ, cậu tươi mới, như một viên kẹo bạc hà ngọt mát mà không gắt, rất thích hợp để ăn sau bữa chính giải ngấy.

Vậy mà chỉ mấy ngày không gặp, Tưởng Y lại cảm thấy kỹ thuật hôn của Chu Toại tiến bộ thần tốc. Chiều nay vừa bước vào cửa khách sạn, cô đã bị ép lên cửa, hôn đến nỗi đôi chân mềm nhũn, cả người treo trên người cậu. Cậu không còn kiểu muốn nuốt trọn người ta một cách hung hãn nữa, mà là từ tốn liếʍ, mυ"ŧ, dùng đầu lưỡi khắc họa trong khoang miệng cô.

“Chị, nói ra đi, em muốn nghe.”

Chiến thuật mạnh mẽ không hiệu quả, Chu Toại liền bắt đầu yếu thế, cậu cọ má lên má cô, giống hệt một chú cún con ngoan ngoãn, dụi tới dụi lui, nhìn thế nào cũng ngoan ngoãn nghe lời.

Cúi đầu, miệng ngậm lấy cô, nhẹ nhàng mυ"ŧ, vừa lấy lòng vừa nịnh nọt.

Đích thị là một con hồ ly tinh đội lốt đàn ông.

Tưởng Y bị tóc Chu Toại cọ vào có chút ngứa, rốt cuộc vẫn nhịn không được, khẽ hừ một tiếng. Quả thật liền khiến cậu thoả mãn, rốt cuộc không còn trêu chọc cô nữa, vùi ở bên cổ cô khẽ cắn, trầm thấp gầm nhẹ.

Khăn tắm trên bồn rửa tay đã ướt nhẹp một mảng.

Tưởng Y bị Chu Toại ôm vào buồng tắm xả sơ qua một chút, sau khi đi ra, cô bị quấn thành một cái bánh ú.

Đầu hạ, nhiệt độ trong ngày ở thành phố chênh lệch khá lớn. Khi màn đêm buông xuống, cơn gió vốn cuồng nhiệt cũng dần lắng lại, trở nên dịu êm.

Sau khi bình tĩnh lại, Tưởng Y nửa nằm trên giường, nhìn Chu Toại đứng không xa gọi điện thoại đặt cơm.

Chiếc váy hoa vụn của cô tuy rằng không bị xé rách nhưng sớm đã ướt đẫm, không cách nào mặc được. Ngược lại Chu Toại, cậu khoác áo tắm, cổ áo rộng mở, giữa lông mày mang theo vẻ ngông cuồng cùng đắc ý.

Tưởng Y bỗng nhiên nhớ ra cái gì, khẽ vỗ lên trán mình.

Xong rồi, nam sắc hỏng việc.

Lục tìm ra di động của mình, quả nhiên, bên trên có không ít cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Chu Lăng.