Chương 30: Vạch xuất phát
Sợi nan tre rơi trên boong tàu vang một tiếng, Tần Hành không biết nên khen anh tài hay khen anh to gan nữa.
Trong khoảng khắc im lặng đó, có lẽ chỉ là gã thợ săn đã yêu con mồi của mình...
Nhưng Tần Hành không biết yêu là gì, một kẻ lớn lên trong bóng tối vô biên như hắn, đương nhiên không biết động lòng là thế nào.
Cũng giống như sự nhẫn nại và thiên vị hiếm có của hắn chỉ dành cho một mình Tưởng Vân Châu.
"Tưởng Vân Châu!" Tần Hành quát lớn. Sức của hắn khoẻ hơn Tưởng Vân Châu nhiều, dùng một tay nửa lôi nửa kéo người đến boong tàu, lòng bàn tay kép chặt gáy của anh, không cho anh giãy dụa.
"Anh lén chạy tới chỗ ăn chơi trác táng khỉ gió gì đó! Gọi một đám trai bao thì thôi, lại còn bỏ thuốc ông đây! Bây giờ anh còn dám động tay động chân với ông đây đúng không!"
Tưởng Vân Châu còn chưa kịp phản kháng, Tần Hành đã cầm nan tre quất liên tục hai cái vào đùi anh: "Phải đánh gãy hai chân anh mới thoải mái được!"
Tưởng Vân Châu bị đau, trong lúc giãy dụa thì đập trúng vào nơi mềm nhất giữa hai chân anh.
Nơi đó mềm yếu nhất nên đau hơn gấp nghìn lần ở chân. Giọng nói của Tưởng Vân Châu run rẩy đến gần như mang theo tia nghẹn ngào: "Đau..."
Tần Hành thấy đánh vào chỗ không nên đánh thì vội buông tay. Ban đầu hắn chỉ định doạ anh, để anh nhận sai thôi.
Tưởng Vân Châu đau đến mức cả người co lại, Tần Hành nhìn đôi mắt đỏ bừng của anh, nhẹ nhàng nói: "Thổi nhé?"
Hai tay của Tưởng Vân Châu bám vào boong thuyền, nghiến răng mắng: "Muốn chém muốn gϊếŧ thì tuỳ! Tôi không thoát được là do tôi kém! Anh đừng làm nhục tôi tôi!"
Tần Hành không có ý sỉ nhục anh, chỉ là thấy anh đau đến mức này.
Tần Hành cúi người nhìn anh: "Hai ta đã ngủ với nhau rồi! Sao gọi là làm nhục được?"
Tần Hành cởϊ áσ khoác quân đội, bao lấy người Tưởng Vân Châu. Hắn bế anh đi về phía xe: "So với việc đánh anh, tôi thích đè anh hơn."
Tưởng Vân Châu hừ một tiếng, Tần Hành lại làm như không nghe thấy, đặt anh lên xe, dặn dò vệ binh lái xe về.
Tần Hành lại trêu chọc: "Có muốn lái xe dẫn anh đi một vòng cửa khẩu không, cho anh biết đường, lần sau còn chạy?"
Hắn biết cách làm thế nào để đánh gục anh quá. Tưởng Vân Châu tự cho là thông minh, nhưng Tần Hành còn thông minh hơn anh nhiều. Chắc chắn lần sau anh sẽ vẫn tìm cơ hội chạy, nhưng anh tin rằng mình không trốn thoát được khỏi lòng bàn tay hắn.
Biển cả mênh mông dần xa khỏi tầm mắt, Tần Hành nhìn anh đang vùi mình trong chiếc áo khoác quân đội.
Hắn chợt nhớ tới con hồ vương trắng ở Hắc Sơn kia. Cả người trắng như tuyết, kiêu ngạo và cao quý, cáo trắng rất quý giá ở chỗ của bọn họ, con bạch hồ vương kia còn là biểu tượng cho linh khí. Từ rất lâu trước kia, hắn đã muốn đến Hắc Sơn bắt con hồ vương đó về, tặng cho Tưởng Vân Châu.
Tiếc là hắn không thể tìm được nó.
Mấy tháng ngắn ngủi, Tưởng Vân Châu chạy trốn hai lần, Tần Hành cảm thấy tính tình của mình đã bị anh mài dũa cho tốt lên nhiều. Nếu anh thích chạy thì cứ tiếp tục chạy đi.
Cũng chỉ là trò mèo vờn chuột thôi.
Hắn nhìn về phía Tưởng Vân Châu. Suy cho cùng, trò chơi có thắng có thua, phải có trừng phạt.
Tưởng Vân Châu ngước mắt, hai người nhìn nhau, Tưởng Vân Châu vội né tránh ánh mắt.
Hơn một tiếng sau, Tưởng Vân Châu lại bị đưa về căn nhà đã nhốt anh mấy tháng trời. Tính toán đủ đường, chạy trốn hai lần, kết quả vẫn quay về vạch xuất phát. Không biết kẻ tâm trạng thất thường như Tần Hành này sẽ giày vò anh thế nào.
Vừa xuống xe, đứa trẻ trong làng tên A Mãn chạy tới, cậu nói tiếng địa phương, Tưởng Vân Châu nghe không hiểu.
Tần Hành phiên dịch lại: "Nó nói, nó rất nhớ anh, hỏi anh đã đi đâu?"