Chương 28: Mặt biển

Nửa tháng sau, trời đổ mưa phùn, mặt biển phủ một tầng sương mù. Tưởng Vân Châu tưởng rằng đợi được thời cơ rồi, chính vào giờ phút này.

Tầm nhìn trên mặt biển rất hạn chế, Tưởng Vân Châu đội tóc giả màu trắng, dán râu, rồi vẻ mấy nếp nhăn trên mặt, thay bộ áo mưa và nón tre của ngư dân, lúc này mới mỉm cười hài lòng với người trong gương.

Suy nghĩ của người thông minh khá giống nhau. Chính vì hôm nay có mưa, Tần Hành bèn sai người kiểm tra nghiêm ngặt hơn ở các bến đò, cũng đích thân đến.

Tần Hành bước xuống xe, lính đằng sau che ô cho hắn. Con ngươi như chim ưng hơi nheo lại nhìn mặt biển mênh mông phủ sương mờ.

Từng hạt mưa rơi xuống mặt nước, tao hết gợn sóng này đến gợn sóng khác. Tần Hành đi dò xét bến tàu một vòng, rồi đến bên bờ chỗ các thuyền đánh cá cập bến.

Ở đây toàn ngư dân bản xứ, kiếm sống bằng nghề đánh cá. Trên các thuyền đánh cá nồng mùi tanh từ biển cả, khá khó ngửi, mũi của Tần Hành hơi nhăn lại.

Ủng quân đội chậm rãi đi dọc theo bờ biển, ánh mắt hắn rơi trên một bóng lưng gù. Ngư dân với mái tóc trắng kia hơi khom lưng, khập khễnh đi về phía thuyền đánh cá, dáng vẻ trông rất chật vật.

Tần Hành bỗng nhếch miệng cười.

Nửa tháng tới một trận mưa, có được chẳng tốn chút công sức nào.

Tần Hành vẫy tay, lệnh cho lính đi làm gì đó. Ngay khi chiếc thuyền cá nhỏ kia chuẩn bị rời khỏi bờ, nó lại bị cột lại vào bờ bởi một sợi dây thừng.

Tần Hành không ngại tạo thêm áp lực tâm lý cho anh, cho nên hắn không cuống cuồng lên thuyền, hắn muốn xem lúc này đây, Tưởng Vân Châu sẽ làm gì.

Muốn thu phục Tưởng Vân Châu thì phải gây đủ sức ép về mặt tâm lý cho anh, thông minh hơn anh thì mới có thể khiến con cáo nhỏ ngoan ngoãn vào khuôn khổ được.

Tưởng Vân Châu không bước ra khỏi thuyền đánh cá, anh đang cược, cược kế sách của mình không có sơ hở nào.

Chừng mười lăm phút, Tần Hành đưa ô cho phó quan, sau đó quay người bước vào thuyền đánh cá. Tần Hành cười, trêu chọc: "Nửa tháng không gặp, trốn đông trốn tây, gầy đi rồi nhỉ?"

Ông già tóc trắng mặc áo mưa đang đứng quay lưng không dám ngẩng đầu lên.

Tần Hành ngồi lên ván giường, âm giọng lạnh lùng: "Tưởng Vân Châu, tôi tưởng anh to gan cỡ nào! Sao không cả dám quay đầu lại thế?"

Tưởng Vân Châu thắc mắc vô cùng, không thể hiểu nổi quay người, cởi nón tre và áo mưa trên người ra.

Hai người mặt đối mặt, Tưởng Vân Châu theo bản năng lùi về sau một bước nhỏ.

Tần Hành hơi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: "Nửa tháng trước, anh Tiêu hào sảng lắm mà, từng bước toan tính và khıêυ khí©h, nhưng có nghĩ tới ngày rơi vào trong tay tôi không?"

Tần Hành quát lớn: "Qua đây!"

"Tôi đã cho anh cơ hội, anh không chạy thoát là do anh không có năng lực!"

Khí thế bề trên của hắn khiến bầu không khí chung quanh như giảm xuống vài độ.

Tưởng Vân Châu không động đậy, đứng dán vào vách thuyền. Tần Hành đứng dậy, đặt một tay lên boong thuyền, mày rậm nhíu lại, nghiến răng nói: "Rốt cuộc tôi không tốt với anh chỗ nào? Hay trời sinh anh thích bị phạt?"

Hắn nâng cằm anh lên: "Hay là anh chủ động nói với tôi xem lần này anh muốn bị phạt gì!"

Tưởng Vân Châu nhìn hắn, không thể nào bảo là không sợ được, sự e sợ bản năng trong cơ thể khiến anh phải lùi về sau.

Tần Hành tóm lấy cổ tay anh: "Tôi sẽ cho anh được rõ ràng trước khi xử lý anh!"

Tần Hành gằn từng chữ: "Anh tính giả vờ làm ngư dân lái thuyền ra khỏi vùng biển, đến một nơi khác thì lên máy bay. Hoá trang của anh đúng là rất tốt, nhưng tôi nói cho anh biết này, ngư dân vẫn luôn sống trên thuyền bước đi rất ổn định, sẽ không có chuyện đứng không vững trên boong thuyền.

"Một điểm khác, là điểm mấu chốt nhất. Chắc chắn anh tưởng không biết lúc trời mưa, bình thường cá đều bơi đến rất gần mặt nước, khá dễ bắt. Cho nên ngư dân thích đến vùng nước cạn để đánh cá vào ngày mưa. Còn một ngư dân như anh lại muốn ra khơi, đến chỗ sóng to gió lớn. Không một ngư dân nào sẽ làm thế cả."