Chương 8

Cung điện này dường như chẳng có gì hấp dẫn đối với cậu, chẳng qua cậu chỉ đến xem thử rồi chuẩn bị sẵn sàng để quay về đạo quán kia bất cứ lúc nào, tiếp tục làm một đạo trưởng thanh tu.

Với cái tính cách dửng dưng này, nếu cậu thật sự tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền kế vị ngôi vua, e là cũng không phải dạng vừa đâu.

Đoạn Tinh Bạch được đại giám dẫn đến một cung điện tên là Chính Dương Cung, sau khi thông truyền, cậu thuận lợi tiến vào cung điện.

Vừa bước vào cung điện, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là một người đàn ông đang ngồi ở vị trí cao nhất. Người nọ có gương mặt rất cương trực, không thể nói là đặc biệt bá đạo, nhưng trông lại vô cùng có khí thế. Nói một cách hư cấu một chút thì đó là người đàn ông khiến người ta có thể cảm nhận được khí độ của bậc đế vương, tiếp đó bên trái và phải ông là hai người phụ nữ xinh đẹp giống hệt nhau.

Đoạn Tinh Bạch còn chưa kịp nhìn kỹ người nọ thì đã bị hai người phụ nữ hoàn toàn không kìm nén được cảm xúc này vây lấy.

"Con trai của ta, có biết gọi mẹ không?"

"Con ơi, gọi một tiếng mẹ xem nào?"

Đoạn Tinh Bạch: "..."

Đoạn Tinh Bạch: "?"

Tình hình gì đây, sao thế này, cả hai đều là mẹ của cậu ư?

Chẳng lẽ cậu được sinh ra bằng cách tách làm đôi từ trong bụng của hai người này rồi ghép lại đó chứ?

Nếu vậy thì cậu còn khủng hơn cả Na Tra trong truyền thuyết phải mang thai ba năm mới giáng thế ấy chứ.

# Những suy nghĩ kỳ lạ bỗng dưng tăng vọt.#

Nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp giống hệt nhau như copy past vây quanh mình, thậm chí ngay cả giọng điệu nói chuyện dường như cũng không có gì khác biệt, hoàn toàn không thể phân biệt được, lúc này Đoạn Tinh Bạch thật sự có chút hối hận.

Nửa năm trước ở đạo quán, cậu thật sự không muốn biết ý nghĩa đằng sau danh xưng Tứ hoàng tử. Hơn nữa từ lúc cậu tỉnh táo lại cũng không thấy hoàng tộc phái người đến thăm hỏi, thế nên cậu mặc định mình đã bị hoàng tộc vứt bỏ. Một hoàng tử ngốc nghếch không bị bí mật xử lý vì làm bôi nhọ thanh danh của hoàng tộc đã là tốt lắm rồi.

Cho nên rất ít khi cậu hỏi người trong quán về chuyện của hoàng tộc, mà sư phụ quán chủ dường như cũng không muốn nhắc với cậu về chuyện hoàng tộc, thế nên cậu cứ vui vẻ giả vờ không biết gì cả, phần lớn thời gian đều ngâm mình trong tàng thư các làm một đạo sĩ trạch nam*, đọc kinh thư, luyện thư pháp.

*Dùng để chỉ những người nam giới có lối sống khép kín, thích ở nhà và dành phần lớn thời gian cho những sở thích cá nhân.

Cuộc sống cá muối* thật tuyệt vời!

*Trong tiếng lóng hiện đại của giới trẻ, cá muối là từ dùng để chỉ những người lười biếng, không có chí tiến thủ, thiếu động lực và an phận với cuộc sống.

... Nhưng nếu cậu biết hoàng tộc đột nhiên cử người đến đón mình, thì thế nào cậu cũng sẽ chuẩn bị bài vở trước, chứ không đến nỗi mù tịt chẳng biết gì, ngoài việc biết Thiên tử là cha ruột của mình, hình như còn có hai người huynh đệ ruột cùng mẹ, cùng với mẹ vẫn còn sống thì chẳng biết gì khác nữa.

Đoạn Tinh Bạch đau khổ nghĩ như vậy.

"Khụ khụ."

Thiên tử ngồi trên ghế chủ vị ho khan hai tiếng để thể hiện sự tồn tại, sau đó cũng bước xuống, quan sát Đoạn Tinh Bạch một lúc lâu rồi mới gật đầu, dùng một giọng điệu không thể nói là hòa nhã, chỉ có thể nói là chứa một phần vui mừng và chín phần hài lòng, nói: "Tỉnh lại là tốt rồi."

Đoạn Tinh Bạch: "..."