Chương 7

Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi đặt tay lên vai ngũ hoàng tử Đoạn Tinh Huy, suýt nữa bóp nát vai hắn, cười lạnh: “Tin tức của đệ linh thông lắm nhỉ, hay là đại hoàng huynh nên dạy đệ lễ phép với huynh trưởng?”

Đoạn Tinh Huy không hề đau đớn, cười nhạt.

Hắn nói sự thật, chỉ là sự thật không ai muốn nghe mà thôi.

Phòng rơi vào im lặng.

Bốn hoàng tử không ai nói gì, nhưng không khí vô cùng căng thẳng.

Ngôi vị thiên tử chỉ có một, nhất định phải có người ngồi lên.

Ai cũng không phải người tốt, giờ không có người ngoài, không cần giả vờ nữa.

#Mỗi người một bụng dạ#

#Nước thiên gia sâu lắm#

...

Đoạn Tinh Bạch không biết mình đã bị bốn huynh đệ để mắt tới, cậu xuất phát từ trên núi lúc trời còn tuyết rơi, đến hoàng thành thì tuyết đã ngừng, mây tía xuất hiện, nhưng chưa kịp nghỉ ngơi đã bị đưa thẳng vào cung.

Đoạn Tinh Bạch: “...”

Sao lại vội thế, ít nhất cũng để cậu nghỉ ngơi rồi hãy gặp hoàng đế.

Ít nhất cũng phải thay y phục khác chứ? Giờ cậu đang mặc đạo bào đấy.

Chẳng phải phim truyền hình đều diễn như thế sao, lễ nghi bất cập là bị chém đầu.

#Phim truyền hình: Khụ khụ, cốt truyện hoàn toàn hư cấu nha~#

“Bệ hạ nói, người trở về thì lập tức hồi cung, bệ hạ và các hoàng hậu nương nương đang nhớ mong tứ điện hạ lắm.”

Đại giám ngự dụng khách khí hành lễ với Đoạn Tinh Bạch, cung kính nói: “Các vị điện hạ khác cũng vậy, nhất là đại điện hạ, quanh năm đại điện hạ ở biên quan, nghe nói người trở về, đã vội vàng từ biên quan chạy về.”



Tốt.

Rất tốt.

Tuyệt vời.

Cậu còn chưa gặp mặt người nhà, đã cảm nhận được sự nhiệt tình như lửa của các huynh đệ chưa từng thấy – đâu phải nhớ cậu, rõ ràng là đến xem cậu có mấy cân mấy lượng, có đủ sức lực giao đấu với bọn họ hay không.

Chưa gặp mặt, kịch bản cung đình đã tự động bắt đầu.

Đây chính là thiên gia, nước sâu lắm.

Đoạn Tinh Bạch thở dài trong lòng, có lẽ là do ở trong đạo quán quá lâu, nên giờ phút này mặc đạo bào cậu vẫn có vẻ ung dung đến lạ.

Cậu đi theo sau lưng đại giám không nhanh không chậm, trầm ổn không giống một thiếu niên mười bốn tuổi.

Đương nhiên, đó chỉ là vẻ ngoài.

Thực tế thì…

Hoàng cung quả nhiên rất đẹp, hơn hẳn những cung điện cậu từng bỏ tiền ra xem, chỉ là cái vỏ rỗng để thu hút khách du lịch, nơi này lại tràn đầy sức sống, cung nữ thái giám qua lại tấp nập, đội tuần tra nghiêm chỉnh, tường đỏ ngói xanh vô cùng khí phái…

So với kẻ đứng ngoài xem mà không hiểu, được đi trong hoàng cung này mới có cảm giác “a, đây chính là hoàng cung”.

Cảm giác này không tệ.

Đoạn Tinh Bạch thầm nghĩ.

Đại giám cung kính dẫn đường cho Đoạn Tinh Bạch, thầm quan sát cậu, rõ ràng không lớn lên trong hoàng cung, nhưng vị tứ hoàng tử này lại không hề sợ hãi, thậm chí hắn cảm thấy đối phương có vẻ ung dung, như thể: “A, thì ra hoàng cung là thế này.”