Chương 40

Cốc cốc.

Cửa đột nhiên bị gõ.

"Điện hạ, Tam công tử nhà Thừa tướng và thứ tử nhà Uy Vũ Đại tướng quân đến bái phỏng, ngài có gặp không ạ?" Vân Tứ đứng ngoài cửa hỏi.

"Gặp, đến ngay đây."

"Thất Đóa Vân nhà chúng ta cũng giỏi ghê, hình như cái gì cũng biết." Đoạn Tinh Bạch vừa đi ra ngoài vừa cười nói với Ân Trảm.

Không biết là từ nào đã chọc trúng Ân Trảm, thế là hắn liếc nhìn Vân Tứ một cái, nở một nụ cười nhạt.

Vân Tứ: "..."

Vân Tứ: "??? "

Ủa alô?

Sao lại thế này?

Là Tứ điện hạ khen thuộc hạ, không có nửa xu quan hệ gì với Cung chủ ngài đâu. Tỉnh lại đi, bộ dạng còn ra dáng chủ nhà hơn cả Tứ hoàng tử này của ngài là nghiêm túc đấy à Cung chủ? Nói cho cùng bây giờ ngài cũng là một hộ vệ thôi mà. Vì sao ngài có thể trông có lý có lẽ hơn cả Tứ hoàng tử thế hả?

# Nghi vấn kỳ lạ đã tăng lên.#

Phủ Tứ hoàng tử - Phòng khách.

"Hạ quan Triệu Tử Dạ / Lâm Văn Hải, bái kiến Tứ hoàng tử."

Triệu Tử Dạ và Lâm Văn Hải chắp tay hành lễ với Đoạn Tinh Bạch.

"Đứng lên đi đứng lên đi, ở đây không có người ngoài, đừng giả vờ nữa, mệt."

Đoạn Tinh Bạch xua tay, bây giờ trong phòng ngoài Ân Trảm ra cũng không có ai khác, giả vờ cái gì chứ: "Lát nữa ta sẽ cho người dọn một căn phòng khác ra, bài biện trong phòng này quá nghiêm túc, không phù hợp với đám người tùy hứng như chúng ta tụ tập."

"..."

Ánh mắt của Triệu Tử Dạ sáng lấp lánh, ý cười trên khóe miệng Lâm Văn Hải càng sâu hơn.

"Nghe nói hôm nay điện hạ đi dạo phố, có thấy được thứ gì ngài thích không?" Lâm Văn Hải sau khi ngồi xuống, dường như lơ đãng đưa ra một chủ đề.

Đoạn Tinh Bạch liếc mắt nhìn Lâm Văn Hải một cái, cạn lời nói: "Thích cái gì chứ, ngươi nghĩ có thứ gì đáng để ta phải thốt lên một tiếng wow trầm trồ sao? Tuy trước đây ta đúng là sống trong đạo quán, nhưng không có nghĩa là ta thật sự sống thanh bần đâu nhé?"

"Ít nhất là trong số các món ăn vặt nhân đậu đỏ mà ta ăn hôm nay, tay nghề còn kém xa các sư huynh trong đạo quán làm."

Lâm Văn Hải cười một tiếng.

Tứ hoàng tử, quả thật thú vị, chỉ mới hai câu đã đá cái bẫy của hắn sang một bên.

Trong hoàng thành vàng bạc châu báu, mỹ tửu giai nhân vô số, chỉ cần Tứ hoàng tử nói sai một chữ, hắn đều có thể phán đoán ra đối phương có phải là cá muối giả vờ hay không.

Đoạn Tinh Bạch thầm thở dài trong lòng.

Rõ ràng mọi người đều là cá muối, có những con cá muối không cần não, nhưng có những con cá muối lại phải toàn là não... Chỉ có thể nói là vì môi trường sống khác nhau, cho nên chất lượng cá muối sản xuất ra cũng không giống nhau.

"Chúng ta cũng mở cửa sổ nói chuyện thẳng thắn đi. Chuyện các ngươi vào phủ của ta, e là đã truyền khắp hoàng thành rồi."

Đoạn Tinh Bạch chống cằm, vẻ mặt thâm trầm nói: "Các ngươi đây là tự mình chặt đứt đường lui rồi. Tiểu Triệu thì ta không nói, ngươi không sao chứ? Uy Vũ tướng quân, một trong tám vị lão tướng quân, ta còn sợ ngươi bị lão tướng quân đánh gãy chân đấy."

"Nếu ngươi bị gãy chân ta chắc chắn không cứu ngươi đâu, ta còn đi qua đi lại trước mặt ngươi mấy vòng để cười ngươi nữa."

"..."

"Nếu có thể gãy chân thì tốt quá, gãy chân hạ quan sẽ không cần mỗi ngày dậy sớm hơn gà để luyện công buổi sáng nữa."

Lâm Văn Hải cuối cùng cũng bị lời nói của Đoạn Tinh Bạch làm cho bật cười, cũng thừa nhận đối phương đúng là cá muối giống mình, bèn thở dài theo: "Nghe cái tên này của ta cũng biết, Văn Hải Văn Hải, đặc điểm của người học văn không phải là vai không thể gánh, tay không thể xách sao? Nhưng cha ta cứ một hai đòi cái gì mà văn võ song toàn... Hầy."

Triệu Tử Dạ rất đồng cảm nhìn Lâm Văn Hải, Lâm Văn Hải là con cá muối thảm nhất trong tổ chức cá muối luôn. Uy Vũ Đại tướng quân bảo đao chưa già, mỗi ngày đều khí thế ngút trời, mỗi lần y nhìn thấy đối phương đều cảm thấy một tát của Đại tướng quân là có thể vỗ y thành một cái bánh thịt đáng thương.

Thế là.

"Hầy."

"Hầy."

"Hầy."

Đoạn Tinh Bạch, Lâm Văn Hải và Triệu Tử Dạ đồng loạt thở dài, vừa thở dài vừa lắc đầu với nhau, dường như đã tiến hành một cuộc giao lưu được mã hóa bằng mật mã không thể nói rõ.

# Thần giao cách cảm của cá muối đó.#

Ân Trảm nhìn ba con cá muối chỉ thiếu nước phi thăng tại chỗ, khóe miệng hơi nhếch lên.

"..."

Vân Tứ đang ngồi trên mái nhà lắc đầu.

Hắn cảm thấy đạo nhân đã làm sai một chuyện, chính là để Cung chủ nhà hắn canh giữ Tứ hoàng tử. Phải biết rằng Cung chủ nhà hắn là một con hổ lớn, hổ lớn là gì, hổ lớn chính là mèo lớn đó, để một con mèo lớn gia nhập tổ chức cá muối...

Được thì cũng được, nhưng không cần thiết, thật sự không cần thiết.

"Tuy mục tiêu của chúng ta là sau này rời khỏi hoàng thành làm một con cá muối nhỏ vui vẻ, nhưng trước khi chưa rời khỏi hoàng thành, chúng ta là cá muối, nhưng cũng không thể quá mặn." Đoạn Tinh Bạch mở lời trước tiên, nói: "Ta có vài ý tưởng, có lẽ có thể nâng cao cảm giác hạnh phúc trong cuộc sống của mọi người."

Lâm Văn Hải hơi nheo mắt lại: "Có thể nằm thì không ngồi, tại sao còn phải chủ động ra sức?"

Lẽ nào hắn nhìn nhầm rồi sao?

Tứ hoàng tử không phải là một con cá muối?