Chương 4

Đoạn Tinh Bạch mở bọc đồ ra.

Bên trong là mấy chiếc bánh bao nhân đậu đỏ bọc giấy dầu, và một bức thư đề “thân gửi đồ đệ”.

Đoạn Tinh Bạch ngồi ngay ngắn, vô cùng cẩn trọng mở thư ra.

Trên trang giấy hơi ngả vàng chỉ viết tám chữ:

Bánh bao nguội rồi, uống nhiều nước nóng.

“...”

Tạ ơn sư phụ quán chủ.

Quả thật cậu không lo âu, cũng không chán chường.

Giờ cậu chỉ muốn về đạo quán, tóm lấy cổ áo sư phụ quán chủ, lắc mạnh hỏi lão: Kinh nghiệm đời người thăng trầm của người tóm lại là phải uống nhiều nước nóng sao?!

Đoạn Tinh Bạch không nhịn được, nắm chặt bức thư, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, rồi từ từ trải phẳng bức thư đã bị vò nát, gấp lại thành hình vuông nhỏ, cẩn thận cất đi.

Sư phụ quán chủ, vẫn y như cũ, không đứng đắn chút nào.

Đoạn Tinh Bạch nhìn cảnh vật bên ngoài qua khe cửa xe, rồi nhắm mắt dưỡng thần.

Lo lắng cũng vô ích.

Vội vàng cũng vô ích.

Xe đến núi ắt có đường, nếu cậu không thể bình tĩnh lại, đó mới là tệ nhất, chỉ có thể bình tĩnh lại trước, chỉ cần bình tĩnh, bộ não đang trốn nhà sẽ trở về, rồi tìm kiếm trong trí nhớ, xem vương quyền của thế giới này được hình thành như thế nào, từ đó tìm ra cách giải quyết.

Cách giải quyết giống như nước trong miếng bọt biển, vắt mạnh lên là sẽ có.

Cho nên…

“Bánh bao này đâu chỉ nguội, rõ ràng là đã đông cứng rồi, ăn vào đừng nói đến đầu óc, cả tim cũng lạnh ngắt.”

Cách này đơn giản thô bạo quá, xem ra sư phụ quán chủ, khi còn trẻ cũng là người có nhiều chuyện lắm đây.

Đoạn Tinh Bạch đang than thở về bánh bao lạnh, cùng lúc đó, ở đạo quán Sơn Dã…

Quán chủ bị Đoạn Tinh Bạch yên lặng thăm hỏi ngồi trong đình, vừa pha trà nóng vừa cười híp mắt nhìn năm con tiên hạc đang đuổi nhau, trong đó có một con nhỏ nhất, mắt cứ đảo liên hồi, xem ra luôn bị các con khác bắt nạt, nhưng thực ra nó đang né tránh cuộc hỗn chiến, hưởng thụ cảnh náo nhiệt.

Nhưng rất nhanh, con tiên hạc luôn lẩn tránh bị bốn con khác phát hiện, rồi bốn con lớn bắt đầu đá nó, khiến con nhỏ nhất chạy tán loạn khắp sân.

“Có khách phương xa đến, sao cứ trốn tránh thế?” Quán chủ bưng chén trà, thổi hơi nóng, khẽ cúi đầu cười nói: “Trà đã pha sẵn rồi, không uống một ngụm sao? Trời lạnh lắm, người trẻ tuổi nên uống nhiều nước nóng.”

“...”

“Tiểu bối vâng lời.”

Có người từ trong bóng tối bước ra, ngồi đối diện quán chủ, cũng bưng chén trà lên.

Tuyết vẫn rơi.

“Tiểu tử rất lễ phép, hơn hẳn sư phụ ngươi nhiều, lão già kia ngoài việc chọc tức ta ra thì chẳng làm được việc gì tử tế.”

“...”

“Người của Vân Phù Thiên Cung, lão đạo ta thật sự phiền thay các ngươi, suốt ngày tính toán trời đất, các ngươi không mệt sao?”

“...”

“Chuyện của thiên gia, lão đạo ta không muốn quản.”

“...”

“Chuyện này e là không được, nhưng… người là…”

“Lão đạo ta chỉ là một đạo sĩ vô danh ở đạo quán Sơn Dã, là cái gì chứ, sư phụ ngươi không ra gì thì ngươi cũng đừng học theo hắn!”

“Đừng tưởng lão đạo không biết, chính hắn bảo thiên gia đưa tứ hoàng tử đến, đứa nhỏ đó, lão đạo ta liếc mắt một cái là biết ngay, đâu phải tâm trí chưa đầy đủ, ngây thơ vô tri, rõ ràng là không hồn không phách, chỉ có cái xác rỗng tuếch.”

“Hiện giờ tứ hoàng tử đã ngoan ngoãn, bổn đạo còn chưa hưởng trọn niềm vui được mấy ngày, sư phụ kia của ngươi lại không ra gì, cứ thế để tứ hoàng tử của bổn đạo rơi vào chốn hồng trần.”