Chương 39

"Trảm ca, nhất định ngươi là độc thân." Đoạn Tinh Bạch nghiêm túc nói: "Không đời nào có người yêu được. Nếu ngươi có thể có người yêu, thứ cho ta nói thẳng, trừ khi là ngươi không mở miệng, nếu không trên thế giới này sẽ không có sự tồn tại của chó độc thân."

Với cái tài ăn nói này của ngươi, sao ngươi có thể có đối tượng được chứ.

Đừng hòng.

Ân Trảm: "Không sao, ngươi cũng vậy."

Đoạn Tinh Bạch: "..."

Cậu mới mười bốn tuổi cậu cần đối tượng làm gì, phải biết kiếp trước cậu chính là... Ờm, kiếp trước cậu sống đến hai mươi ba tuổi hình như cũng không có người yêu.

Đoạn Tinh Bạch rơi vào trầm tư.

Đoạn Tinh Bạch rơi vào im lặng.

Đoạn Tinh Bạch lộ ra một ánh mắt vô cùng nghiêm trọng.

Sau đó.

"Chúng ta đi nghe hát hí kịch đi Trảm ca."

"Được."

Chủ đề bị chuyển đi một cách dứt khoát.

Cần người yêu làm gì, đảng cá muối cao quý không cần người yêu! Người yêu sẽ chỉ ảnh hưởng đến độ mặn (thoải mái) khi làm cá muối của cậu mà thôi.

Đoạn Tinh Bạch kiên định nghĩ như vậy trong lòng.

# Cắm flag rõ rành rành thế kia.#

# Lời không nên nói quá chắc chắn nha. Nếu không vả mặt sẽ đau lắm đó.#

Đoạn Tinh Bạch và Ân Trảm dạo phố từ lúc trời vừa hửng sáng đến khi ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời.

Tuy Đoạn Tinh Bạch đã nói không dẫn theo người khác, nhưng Vân Ngũ và Vân Lục vẫn lặng lẽ đi theo. Nguyên nhân không gì khác, Tứ hoàng tử mười bốn năm chưa từng bước ra khỏi đạo quán một bước, cậu hoàn toàn cách biệt với hồng trần.

Còn Cung chủ đương nhiệm của Vân Phù Thiên Cung Ân Trảm thì đúng là có tiếp xúc với hồng trần. Nhưng mà thật lòng mà nói Ân cung chủ ra ngoài đều là làm chuyện đứng đắn, bình thường không phải đang gϊếŧ người thì cũng là trên đường đi gϊếŧ người. Dạo phố? Đừng có mơ!

Cho nên tổ hợp gà mờ của hai người ở một ý nghĩa nào đó mà nói là không sai, về phương diện dạo phố, chẳng phải chính là gà mờ hay sao.

Đúng là một tổ hợp tạo nghiệp chướng.

Đoạn Tinh Bạch không phát hiện ra Vân Ngũ và Vân Lục, nhưng Ân Trảm thì có thể. Có điều hắn cũng không giấu Đoạn Tinh Bạch, quang minh chính đại nhét hết mấy món đồ lặt vặt mua càng ngày càng nhiều cho Vân Ngũ và Vân Lục, hắn không muốn xách nữa rồi, xách nữa thì phải đeo lên cổ mất.

# Mua mua mua, áp dụng cho mọi sinh vật hệ carbon.*#

*Meme rất phổ biến trên mạng xã hội Trung Quốc, câu nói dí dỏm mang ý nghĩa cơn nghiện mua sắm không phải là một thói quen của riêng loài người, mà là một bản năng gốc rễ, một quy luật tự nhiên áp dụng cho tất cả mọi sinh vật sống trong vũ trụ này.

Đến cuối cùng, tổ hợp gà mờ này tay không trở về.

Đại quản sự nhìn một đống đồ ăn vặt mà Vân Ngũ và Vân Lục mang về, khóe miệng giật giật. Đương nhiên ông ta không thể nói chủ tử mua nhiều quá, chỉ có thể nói những thứ này để lâu chắc chắn sẽ không ngon. Lẽ nào ông ta có thể để chủ tử nhà mình ăn đồ bị ỉu sao?

Thế là, đại quản sự vạn năng suy nghĩ một lát, đặt đống đồ ăn vặt ở nơi khá dễ thấy.

Sau đó.

Rốp rốp rốp.

Hình như có tiếng nhai nuốt khe khẽ vang lên.

Đại quản sự đang chỉ huy người hầu trong phủ dọn dẹp phòng ốc nghiêng đầu nghe ngóng, sau đó cười lên: Trong phủ có một con chuột tinh lớn như vậy, còn là chuột tinh hình người. Nếu điện hạ có hỏi, ông ta cũng có lý do chính đáng.

"..."

Vân Thất dựa vào cột nhà nhìn nụ cười rạng rỡ trên khóe miệng đại quản sự, mí mắt giật giật.

Vân Tam, sao ngươi lại không có chí khí như vậy, ngày mai ta sẽ đi mua một gói thuốc chuột nhét vào miệng ngươi!

# Tình đồng đội, chung quy là đặt sai chỗ vào vụ vụиɠ ŧяộʍ ăn vụng ngày hôm nay.#

Đại quản sự triệu hồi chuột tinh hình người gì đó tạm không nhắc tới, chúng ta hãy đá ống kính một phát, xem xem Đoạn Tinh Bạch đang làm gì.

Thật ra thì, cũng không làm gì cả.

Chẳng hạn như.

Cậu đang ngẩn người, trong đầu dường như không nghĩ gì, nhưng dường như lại nghĩ rất nhiều.

"Đang nghĩ gì vậy?" Ân Trảm nãy giờ không nói gì để mặc cho Đoạn Tinh Bạch ngẩn người đột nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ ngày càng đi xa, ánh mắt ngày càng xuất thần của Đoạn Tinh Bạch.

"..."

"Ta đang nghĩ, ta nên đi ôm đùi người huynh đệ nào."

Đoạn Tinh Bạch giơ ngón tay chỉ vào đầu mình: "Ta đã nghĩ ra một vài ý tưởng hay, nhưng có hai điểm phiền phức. Một là tuy có ý tưởng, nhưng chỉ là ý tưởng, không có người có thể dùng. Hai là ta lo lắng sẽ đắc tội với các huynh đệ, ta không định đối đầu với họ, cho nên cũng không muốn cho họ lý do để đối đầu với ta."

"Nếu ta ở đạo quán thì tốt rồi, các đồng môn trong đạo quán tốt bụng lắm."

Ân Trảm: "..."

Ân Trảm: "Đồng môn tốt bụng lắm?"

"Đúng vậy... Ồ, Trảm ca ngươi cũng tốt bụng lắm!"

Lời nói đến bên miệng của Đoạn Tinh Bạch đột nhiên thay đổi, cười tủm tỉm nói: "Kẻ yếu đuối đáng thương bất lực như ta bây giờ chỉ có thể ôm đùi Trảm ca ngươi thôi. Cứ xem cái đà ta vừa lên triều đã đắc tội hết văn võ bá quan, xem ra ta đã nằm trong danh sách đen ám sát của rất nhiều nhà rồi."

Võ công ở thế giới này đã không còn hiếm lạ, giang hồ cũng tồn tại, vậy có nghĩa là thích khách, sát thủ loại này cũng là thứ không thể thiếu.

Ân Trảm dường như không hài lòng lắm với những lời Đoạn Tinh Bạch nói.