Chương 38

Đoạn Tinh Bạch vui vẻ dẫn Ân Trảm chuồn đi, vừa hay đi lướt qua Triệu Tử Dạ và Lâm Văn Hải đến bái phỏng.

"Tứ hoàng tử không có trong phủ?"

"Ừm, nhưng điện hạ đã dặn dò, nếu có quan viên họ Triệu đến bái phỏng, thì cứ nói "Ta đi đuổi gió theo trăng rồi", ngài có thể ở trong phủ đợi, cũng có thể về trước, đợi tối lại đến."

"Điện hạ nói, buổi tối ngài ấy nhất định sẽ về, bởi vì trời giá rét, không có chăn là không được." Vân Tam cười hì hì nói.

"..."

Triệu Tử Dạ và Lâm Văn Hải nhìn nhau, sau đó chắp tay: "Vậy buổi tối chúng ta sẽ đến quấy rầy sau."

"Vâng, đi thong thả không tiễn."

"Đuổi gió theo trăng, hiểu rồi, đây là đi dạo phố rồi. Văn Hải huynh, chúng ta cũng đi dạo qua các cửa hàng đi."

"Ngươi không về phủ Thừa tướng sao?"

"Về cái gì mà về, chắc chắn cha ta đang ở nhà đợi ta đó, ta ngốc sao mà tự chui đầu vào rọ."

"Buổi tối ngươi vẫn phải về."

"Ta không về, ta ngủ ở phủ Tứ hoàng tử! Ta không tin cha ta có thể nửa đêm chạy đến phủ Tứ hoàng tử lôi ta về!"

"..."

Lâm Văn Hải lắc đầu, Triệu Tử Dạ trước mặt người ngoài rất e dè cũng không mấy thích nói chuyện, nhưng trước mặt người nhà thì giống như ngựa hoang đứt cương... Thật không dám giấu, lão Thừa tướng anh minh một đời, lại nhìn nhầm trên người con trai thứ ba nhà mình, không phát hiện ra bản chất của y là cá muối.

Cho nên.

Nồi đen mọi người cùng cõng, không thể chỉ để một mình lão Thừa tướng cõng được. Cha hắn cả ngày nói ông vẫn là bảo đao chưa già, bảo đao còn chưa già, vậy thì cõng nồi tất nhiên cũng không có vấn đề gì. Hơn nữa, quan văn võ nhiều như vậy, mọi người chia nhau một chút, coi như xấp xỉ bằng không...

Thứ tử Lâm Văn Hải của nhà Uy Vũ Đại tướng quân, nghiêm túc nghĩ như vậy trong lòng.

#Uy Vũ Đại tướng quân: ???#

#Uy Vũ Đại tướng quân: Thằng con này, không có cũng được.#

Bên này đám cá muối còn chưa gia nhập phe Tứ hoàng tử đã bắt đầu nhảy nhót tới lui trên giới hạn chịu đựng. Còn bên kia, Ân Trảm và Đoạn Tinh Bạch đi ra từ cửa sau của phủ, đi lang thang không mục đích, bây giờ đã từ nơi vắng người đến khu phồn hoa náo nhiệt.

Đoạn Tinh Bạch cái gì cũng thấy hứng thú, lúc này nhảy nhót lung tung, trông như một con thỏ ngốc chưa thấy việc đời.

Nhưng Ân Trảm phát hiện, cảm xúc của Đoạn Tinh Bạch duy trì ở một trạng thái cao hứng kỳ lạ. Ngay cả khi nhìn một ông lão bán kẹo hồ lô, cậu cũng dùng một ánh mắt không thể dùng lời nào để diễn tả mà nhìn chằm chằm đối phương.

Rõ ràng đang ở giữa đám đông, nhưng lại có một sự ngăn cách khó hiểu với đám đông.

"Lão bá, tay của ông đau lắm đúng không?" Đoạn Tinh Bạch chào hỏi một ông lão bán quả dại đông lạnh ven đường, nhìn vết nứt nẻ trên tay ông, quan tâm hỏi.

Lão bá nhìn Đoạn Tinh Bạch, tuy đối phương mặc quần áo bình thường, nhưng ông đã sống hơn nửa đời người, gặp qua quá nhiều người, đặc biệt là ở hoàng thành, một cái biển hiệu tùy tiện rơi xuống không chừng cũng có thể đập chết một vị quan nhỏ có lai lịch không nhỏ.

"Cũng không phải là đau, mà là ngứa." Lão bá nở nụ cười, cũng không nói gì khác, mà nói: "Lúc trẻ đã như vậy rồi, làm lụng cả một đời, bây giờ cũng quen rồi."

Những nhà quan lại quyền quý đều không thích nhìn thấy đôi tay này của ông, vị tiểu công tử này ngược lại gan lớn, không sợ vết nứt nẻ này của ông.

"Ông có bôi thuốc không?"

"Đắt lắm." Lão bá cũng không cảm thấy bị xúc phạm, chỉ cười lắc đầu: "Nếu là ít tiền thì có lẽ còn được, nhưng thuốc mỡ đắt lắm, dùng lâu dài thì không kham nổi."

"..."

Đoạn Tinh Bạch lại nhìn một lúc, sau đó gật đầu: "Cảm ơn lão bá không chê ta phiền, gói cho ta một ít quả dại đi."

"Được thôi."

Mua quả dại chỉ là một khởi đầu.

Tiếp theo, đồ vật mà Ân Trảm xách trên tay ngày càng nhiều, hơn nữa phần lớn đều là đồ ăn. Các cửa hàng đồ cổ tranh chữ Đoạn Tinh Bạch nhìn cũng không nhìn mà trực tiếp lướt qua. Các cô nương, tiểu tức phụ đi ngang qua che miệng cười khúc khích, đều nói đây là đại ca nhà ai dẫn đệ đệ ra ngoài chơi.

"Lang quân, hay là mua chút son phấn tặng cho người trong lòng đi." Có cô nương gan lớn vẫy khăn tay với Ân Trảm: "Son phấn nhà ta giá cả rất phải chăng. Thấy ngươi tướng mạo đường đường, còn có thể bớt cho ngươi chút tiền nữa."

"..."

Ân Trảm không nói gì, chỉ tăng nhanh bước chân.

Đoạn Tinh Bạch hì hì cười trộm. Cậu phát hiện, Ân Trảm con người này, ở trước mặt cậu thì nói siêu nhiều lại còn dẻo miệng, ở trong phủ đối mặt với người trong phủ thì lời nói sẽ trở nên rất ít, sau đó đợi ra khỏi phủ hoàng tử gặp người lạ, về cơ bản hắn không mở miệng.

"Đây là tiểu ca ca tuấn tú nhà ai thế này, có muốn mua chút son phấn tặng người khác không nà." Đoạn Tinh Bạch bóp giọng, cũng trêu chọc Ân Trảm.

Ân Trảm: "..."

Ân Trảm: "Nghe nói bóp giọng nói chuyện sẽ không cao lên được."

"..."

Đoạn Tinh Bạch lập tức ngoan ngoãn.

Cậu mới mười bốn tuổi, cậu không cao lên được thì còn ra thể thống gì!

Cậu không được.

Cậu không thể.

Cậu nhất định phải cao lên!