Sau đó.
"Hu hu hu sao ngươi không nói sớm, sáng nay ta mới trộm một cái bánh bao chay từ bữa sáng của đại quản sự, lẽ nào ta sẽ bị đại quản sự treo lên đánh đấy chứ. Hu hu hu ta đánh không lại ông ấy đâu hu hu hu!"
"Nếu ông ấy muốn đánh ngươi, bây giờ ngươi còn có thể ngồi xổm ở đây mà gào với chúng ta chắc?"
"Có, có lý, vậy ngày mai ta có thể tiếp tục trộm sao?"
"Vân Tam ngươi hết cứu rồi, thật đấy."
Đoạn Tinh Bạch không hay biết trên mái nhà có người đang vì một cái bánh bao mà mãnh hổ rơi lệ, cậu chỉ sờ cằm nghe đại quản sự kể, trong đầu điên cuồng lật lại ký ức kiếp trước làm một con thỏ ưu tú ở đất nướcThỏ, xem xem có thứ gì có thể lấy ra dùng để làm giàu mà không bị xem là dị đoan rồi xiên lên nướng không.
Ân Trảm nhìn vẻ mặt dần trở nên suy tử của Đoạn Tinh Bạch, thầm nghĩ nếu tài chính trong phủ thật sự không ổn, ngoài việc cuỗm sạch tiểu kim khố của Thiên tử ra, hắn còn có thể nhận đơn hàng. Trong giới giang hồ có bảng treo thưởng, bốn cấp bậc Thiên Địa Huyền Hoàng, tùy tiện nhận vài cái bảng Thiên chắc là đủ ăn một thời gian.
Còn nữa, đám bảy người Vân Nhất đến Vân Thất này ăn quá nhiều cơm, cũng có thể giảm bớt lượng cơm của họ một cách thích hợp... Một bữa đừng ăn mười cái bánh bao nữa, hai cái là được rồi.
Cái gọi là tàn khốc, có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.
# Ngươi vẫn chưa từ bỏ tiểu kim khố của Thiên tử đúng không?#
"Ta cảm thấy, chúng ta có thể ra ngoài dạo một vòng." Đoạn Tinh Bạch xoa cằm: "Tuy ta đã nghe hiểu, nhưng tùy theo hoàn cảnh mà ứng biến rất quan trọng, vẫn phải đi dạo qua các con đường ngõ hẻm này mới được."
Đại giám... à không, chúng ta gọi ông ta là đại quản sự đi, đại quản sự sững lại một chút, sau đó cúi người: "Vậy lão nô sẽ chuẩn bị xe ngựa và tùy tùng cho ngài, ngài muốn đi dạo ở đâu ạ? Lão nô đề cử ngài dạo quanh phía tây thành, hàng hóa ở đó chất lượng tốt hơn nhiều."
"Chuẩn bị xe ngựa làm gì, không cần, chuẩn bị cho ta hai bộ quần áo bình thường là được rồi." Đoạn Tinh Bạch cười hì hì nói: "Ta và Ân Trảm ra ngoài là được rồi, dẫn theo nhiều người quá không tốt, nói khó nghe một chút, có bị ám sát cũng là một cái bia ngắm nổi bật đó."
Đại quản sự: "..."
Đại quản sự im lặng hai giây, sau đó nói: "Vậy lão nô cũng đi theo..."
"Đại quản sự đừng đi theo nữa, trong nhà không thể thiếu ông được."
Đoạn Tinh Bạch lắc đầu như trống bỏi: "Trong nhà phải có người quản sự, người này dĩ nhiên không ai khác ngoài ông. Ta không quản lý nổi trạch viện lớn như vậy, ta vẫn phải trông cậy vào đại quản sự ông, người khác ta thấy đều không được, vẫn phải là ông."
Đại quản sự: "..."
Đại quản sự cười đến cong cả mắt, cúi người càng thấp hơn: "Lão nô sẽ giữ gìn phủ Tứ hoàng tử cho điện hạ, ngài cứ yên tâm."
Đoạn Tinh Bạch lén lút nháy mắt với Ân Trảm, ý là: Thế nào Trảm ca, có phải ta siêu lắm không!
Ân Trảm khẽ gật đầu, siêu hay không thì không biết, nhưng cái miệng này đúng là ngọt thật.
Hơn nữa còn nói đúng vào lòng của Đại giám, với tư cách là một trong những con chó giữ cửa của hoàng gia, Đoạn Tinh Bạch đây là đã khẳng định sự tồn tại của ông ta.
Thời gian không đợi người, Đoạn Tinh Bạch nhanh chóng cởi bỏ triều phục hoàng tử, thay một bộ quần áo của dân thường, còn Ân Trảm... Thôi được rồi, hắn không cần thay, vì quần áo của hắn vốn đã đơn giản vô cùng, trông như một tân thủ vừa bước chân vào giang hồ.
"Chúng ta chính là tổ hợp gà mờ."
Đoạn Tinh Bạch còn đặt cho tổ hợp của mình và Ân Trảm một cái tên, nghe đã thấy gà đến mức không nỡ nghe, nhưng Ân Trảm lại gật đầu, tỏ vẻ hắn và Đoạn Tinh Bạch đúng là gà mờ, cái tên tổ hợp này cũng không có vấn đề gì, rất hay.
"..."
Đại quản sự mất não mà đồng tình với lời của Đoạn Tinh Bạch.
Còn Vân Nhất và những người khác lại bắt đầu lặng lẽ rớt nước mắt.
Cung chủ ngài là gà mờ vậy chúng thuộc hạ là gì, là rau ư? Rau non sáng sớm bị gà mờ ăn hả?
Đại quản sự và Ân Trảm nhìn nhau một lát, ông ta có thể nhìn ra võ công của Ân Trảm rất cao, mới mười tám tuổi đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, chỉ có điều ông ta chưa từng thấy cái tên Ân Trảm trong bảng xếp hạng giang hồ, cũng chưa từng nghe qua bất kỳ tin tức nào về "Ân Trảm". Mà Ân Trảm lại có ngọc bài của Thái tổ, người trong phủ đa số đều biết võ công, bảy người đi theo trước sau lại còn họ Vân...
Đại quản sự thầm thở dài trong lòng.
Vân Phù Thiên Cung trước nay chưa từng có dính líu quá nhiều đến hoàng gia, lần này sao lại cứ nhằm vào điện hạ nhà mình?
Còn nữa người của Vân Phù Thiên Cung không phải đều là hít gió uống sương sao, tại sao lại sáng sớm không ngủ mà lại đi trộm một cái bánh bao từ bữa sáng của ông ta?
Vân Phù Thiên Cung, quả nhiên thần bí.
# À này, hành vi trộm cắp cá nhân xin đừng quy chụp lên Vân Phù Thiên Cung nhé.#