Trước đó nói đi cướp tiểu kim khố của Thiên tử gì đó chỉ là nói đùa thôi, cậu vẫn phải dựa vào đôi tay của mình để kiếm cơm. Dĩ nhiên, nếu bất đắc dĩ, cậu cũng có thể vứt bỏ sĩ diện để đi ăn bám!
Cho nên hiện tại cậu đang ôm sổ sách của phủ Tứ hoàng tử mà thở dài thườn thượt.
Không thể nói là tài chính không tốt, chỉ có thể nói là miễn cưỡng đủ ăn thôi.
Bổng lộc của cậu được kê khai rõ ràng, dưới tay cậu còn có hai hoàng trang và một cửa hàng. Đây là trang bị tiêu chuẩn khởi đầu cho mỗi hoàng tử, nhiều hơn nữa thì không có.
Chỉ có điều so với tiểu kim khố mà các hoàng tử khác đã tích góp từ nhỏ, bao lì xì ngày lễ ngày Tết cùng với hiếu kính của thuộc hạ gì đó mà có được một khởi đầu như thiên đường, thì Đoạn Tinh Bạch từ đạo quán trở về nghèo rớt mồng tơi chỉ mang theo một bộ đạo bào, đang cầm trong tay kịch bản địa ngục.
"Là vấn đề của mình, không phải vấn đề của kịch bản."
Đoạn Tinh Bạch tự cổ vũ mình, sau đó nói với vị Đại giám Lý Đức đang đứng bên cạnh, cũng chính là đại quản sự hiện tại của phủ Tứ hoàng tử: "Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, đại quản sự, ông kể cho ta nghe chút chuyện thú vị trong hoàng thành này đi."
Đại quản sự Lý Đức cúi người, sau đó cung kính nói: "Điện hạ muốn nghe về phương diện nào?"
"Chuyện gì ta cũng muốn nghe. À, kể cho ta nghe về phương diện ăn uống đi."
"Ông cũng biết đấy, ta mới từ đạo quán trở về, hiểu biết về chuyện thế tục cũng không nhiều. Dân lấy lương thực làm gốc, trước tiên cứ kể cho ta nghe về phương diện ăn uống đi, ví dụ như một mẫu đất thu hoạch được bao nhiêu, ngày thường hoàng thành về phương diện ăn uống có những món gì đặc sắc."
"Vâng."
"..."
Ân Trảm bưng tách trà, lặng lẽ liếc nhìn Lý Đức đang kể chi tiết cho Đoạn Tinh Bạch những nội dung mà cậu muốn biết. Bất kể là một mẫu đất có thể thu hoạch bao nhiêu lương thực, hay là những món ăn được yêu thích nhất trong các quán ăn ở hoàng thành, thật sự là không gì không biết.
Người có thể trở thành Đại giám cũng không phải là người hiền lành gì.
Nếu không phải đạo nhân đã đưa cho hắn thư giới thiệu, Đoạn Tinh Bạch lại thiên vị hắn trước, vậy thì cho dù hắn có ngọc bài Thái tổ, vị Đại giám này cũng sẽ không yên tâm về hắn.
Sau khi Đại giám rời khỏi hoàng cung trở thành quản sự của phủ Tứ hoàng tử, từ đó về sau liền chỉ có một chủ tử là Tứ hoàng tử, sẽ không bao giờ hầu hạ thành viên nào khác của vương tộc Đoạn thị nữa.
"? Chẳng phải ông ấy là thái giám sao, tại sao ngay cả một mẫu đất thu hoạch bao nhiêu lương thực cũng biết?" Vân Thất đang ngồi trên mái nhà dỏng tai lên, thắc mắc nói: "Đến ta còn không biết!"
Vân Nhất giật giật khóe miệng: "Ngươi ngoài việc ăn ra thì ngươi còn biết cái gì? Còn nữa đừng dùng từ thái giám để hình dung ông ấy, tuy bản chất là không sai, nhưng người ta là Đại giám của vương tộc Đoạn thị, dùng hai chữ thái giám là sỉ nhục người ta."
"Đại giám ghê gớm lắm sao?"
"Dĩ nhiên là ghê gớm rồi."
"Ví dụ như?"
"Ví dụ như Vân Thất ngươi đánh không lại người ta."
Vân Ngũ lên tiếng, trong bảy thuộc hạ cậu ta là người ít nói nhất, lúc này lại đột nhiên mở miệng: "Vân Phù Thiên Cung Thiên Tử kiếm, chó giữ cửa của vương tộc Đoạn thị. Thiên Tử kiếm trảm Thiên tử, chó giữ cửa canh vương tộc."
"Bồi dưỡng ra một vị Đại giám, công sức bỏ ra còn nhiều hơn bồi dưỡng một trọng thần triều đình rất nhiều, hoặc nói đúng hơn, căn bản không có tính so sánh."
"Kiến thức phải uyên bác, võ công phải thâm hậu, đầu óc phải linh hoạt... Bảy người chúng ta cộng lại, chưa chắc đã đánh lại vị Đại giám này."
"Các ngươi không để ý sao, lúc đi đường trong vương phủ, ông ấy luôn im lặng không tiếng động. Ngay cả khi đi trên nền tuyết, dấu chân của ông ấy cũng nông hơn người bình thường rất nhiều."
Vân Ngũ lắc đầu: "Trong phủ của mỗi hoàng tử đều có một vị Đại giám như vậy. Đại giám không chỉ là một danh xưng, mà còn là một danh hiệu, một loại vinh quang không thể diễn tả bằng lời."
"Hơn nữa một Đại giám cả đời chỉ hầu hạ một chủ nhân."
"Chủ nhân còn sống, họ là quản sự. Chủ nhân mất rồi, họ chính là người giữ mộ."
"Chó giữ cửa, chó giữ cửa, giữ cửa thật tốt cho chủ nhân mới là chó tốt."
"Cho nên Cung chủ không phải đã dặn dò rồi sao, đừng gây xung đột với vị đại quản sự này, bởi vì ông ấy mới là sự tồn tại thật sự toàn tâm toàn ý hầu hạ Tứ hoàng tử."
Lời nói của Vân Ngũ khiến mọi người rơi vào trầm tư.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Vật họp theo loài, người phân theo nhóm, cá muối đương nhiên cũng có tổ chức để ôm nhau chứ lị!
Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, Cẩu Tử ta mang bàn tay vàng đến cho cậu đây, đám người trong khu bình luận không tin vào thành ý của Cẩu Tử, Cẩu Tử tin là cậu tin đúng không! Cẩu Tử đã mang cả một đám bạn cá muối nữa nè.