"Ha ha, Đại huynh à Đại huynh, cảm giác vịt đến miệng còn bay mất là cảm giác gì vậy?"
Nhị hoàng tử Đoạn Tinh Bách chậm rãi đi tới, vẻ mặt (hả hê) thành (trên) thật (nỗi đau) nói (của người khác): "Đã nói rồi, thu lại cái sát khí khắp người của huynh đi. Chậc chậc chậc, nếu là ta ta cũng chạy, đi theo lão Tứ vui hơn đi theo huynh nhiều."
"Nếu không phải là... Ừm? Đại huynh huynh làm gì vậy?"
"Sức khỏe yếu ớt quá, nào, cùng đại huynh đến võ trường luyện tập."
"? Huynh muốn ta chết hả?"
"Yên tâm, người nhà họ Đoạn không hại người nhà họ Đoạn, đại huynh ta chỉ giúp ngươi giãn gân cốt thôi."
"..."
Họa từ miệng mà ra à, Nhị hoàng huynh rõ ràng biết đạo lý này, nhưng lại không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể châm chọc Đại hoàng huynh.
Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử đưa mắt nhìn nhau, sau đó chắp tay với nhau rồi ai đi đường nấy.
Tam ca một bụng ý đồ xấu, không thể chơi với huynh ấy được/ Mạch não của Ngũ đệ không bình thường, vẫn là nên cẩn thận với đệ ấy thì hơn.
Hai vị hoàng tử mỗi người một suy nghĩ.
# Huynh đệ ruột, không vấn đề gì.#
Trên xe ngựa trở về phủ Tứ hoàng tử.
Đoạn Tinh Bạch vô cùng tự hào kể cho Ân Trảm nghe về biểu hiện hôm nay của mình, sau đó kích động vỗ tay một cái.
"Ta đỉnh lắm luôn ngươi có biết không, bây giờ ta chắc chắn đã để lại cho mọi người ấn tượng là con cháu hoàng gia ăn chơi trác táng, bất tài vô dụng, người này không đáng trọng dụng không thể giao du sâu và không được lòng Thiên tử đó."
"Phủ Tứ hoàng tử tiếp theo nhất định sẽ vắng như chùa bà Đanh. Trảm ca, chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và bình yên ở hoàng thành rồi."
"..."
"Phụt."
Vân Nhất đang đánh xe ngựa không nhịn được khẽ bật cười, dĩ nhiên hắn không dám để Đoạn Tinh Bạch trong xe nghe thấy.
Tứ hoàng tử, thật thú vị!
Làm sao ngài ấy có thể nghĩ rằng sau khi một mình hạ gục cả một đống triều thần mà còn có thể có được cái nhãn "bất tài vô dụng" chứ? Ha ha ha ha, không hổ là Tứ hoàng tử, không hổ là người có thể cùng Cung chủ bệnh không nhẹ nhà mình... Khụ, có thể cùng Cung chủ bình thường không rõ ràng của nhà mình trò chuyện nhân sinh.
Không hổ là ngài!
# Thuộc hạ khẳng định.#
Ân Trảm không để ý đến tiếng động nhỏ mà Vân Nhất phát ra, hắn chỉ nhìn Đoạn Tinh Bạch đang thật sự rất kiêu ngạo, ánh mắt hơi vi diệu, sau đó rất nhanh đã biến mất, thay vào đó giơ tay nhẹ nhàng vỗ tay cho Đoạn Tinh Bạch: "Rất tuyệt."
Xem ra rất vui vẻ, vậy nên hắn sẽ không nói những lời khác.
Ví dụ như Thiên tử đương triều đã lên ngôi Thiên tử như thế nào, lại ví dụ như thoạt nhìn có vẻ cậu đang nhảy nhót trong lòng của Thiên tử nhưng thực chất là đã khuấy đảo triều chính thành một nồi cháo, lần này chắc chắn đã cắt giảm không ít chức vị của người khác. Nếu như trước đó Thiên tử không hề có ý định này, không thể nào lại thuận theo lời Đoạn Tinh Bạch mà bố trí tiếp được.
Cho nên tóm lại, tất cả các nhãn mà Đoạn Tinh Bạch vừa nhắc đến đều phải được hiểu ngược lại.
Ánh mắt Ân Trảm dịu dàng, đôi mắt vốn đã đẹp nay lại tràn đầy ý cười.
Đoạn Tinh Bạch nào biết Trảm ca thân yêu của mình bây giờ đang nghĩ gì, cậu chỉ đang đắc ý không thôi. Nếu không phải đang ở trong xe ngựa, không chừng cậu đã bay lên như một quả bóng bay, là cái loại kéo cũng không kéo lại được ấy.
"Có điều, tuy rằng tiếp theo chúng ta sẽ có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc, nhưng ta nghĩ chúng ta vẫn nên tìm chút việc gì đó để làm."
Đoạn Tinh Bạch ôm lấy cánh tay Ân Trảm, mắt sáng lấp lánh nói: "Trước khi ta bị ông cha Thiên tử đá ra khỏi hoàng thành, ta thấy phủ Tứ hoàng tử khá lớn, người cũng không ít. Mặc dù ta không biết bổng lộc của ta có bao nhiêu, nhưng rất rõ ràng, nuôi sống cả một gia đình lớn như vậy chỉ dựa vào bổng lộc của ta là không đủ."
"Mà sau chuyện hôm nay, chắc chắn là không có ai tặng quà cho ta nữa rồi, cơ hội kiếm thêm cứ thế mà vụt qua tay ta. Hầy, đây gọi là được cái này mất cái kia nhỉ."
Ân Trảm: "..."
Trên mặt Ân Trảm hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Vậy chúng ta phải làm gì đây, ra đường bán nghệ dùng ngực đập đá sao?"
Vân Nhất đang đánh xe bên ngoài suýt nữa đã quất roi vào người mình.
Danh tiếng mấy trăm năm của Vân Phù Thiên Cung ơi hu hu. Cung chủ, ngài đừng nói chuyện kinh khủng như vậy. Tứ hoàng tử, ngài cũng vậy, đừng gieo rắc vào đầu Cung chủ những ý nghĩ kỳ quặc. Nể tình ông trời có đức hiếu sinh, đừng dọa đám thị vệ yếu đuối đáng thương bất lực này có được không?
"Không được không được, chúng ta mà dám ra đường đập đá, lát nữa các huynh đệ của ta có thể lấy đầu ta làm đá mà đập mất." Đoạn Tinh Bạch nhún vai: "Ta vẫn chưa nghĩ ra, để ta nghĩ thêm đã... Nếu không được thì chúng ta cứ nhân lúc đêm tối mà tiến hành hành động sấm sét."
Ân Trảm: "Hành động sấm sét?"
Vân Nhất bên ngoài xe ngựa cũng lặng lẽ dỏng tai lên, cảm thấy từ này nghe có vẻ rất lợi hại.
****
Tác giả có lời muốn nói:
Lão Thừa tướng: Ta có một câu quốc túy không biết có nên chửi hay không.
Đoạn Tinh Bạch: Không nên!
Triệu Tử Dạ: Không nên!
Văn võ bá quan: Không nên!
Ân Trảm: Nói nghe xem nào?
#Cẩu Tử xin gọi lão Thừa tướng là chuyên gia cõng nồi mạnh nhất hiện nay kkk.#
#Tự biên tự diễn thật sự rất đáng sợ.#