Ý là: Triệu Thiên Minh, ông vẫn như mọi khi không phải là thứ tốt lành gì, thật đấy, từ lúc chúng ta quen biết ông ông đã không phải là thứ tốt lành gì rồi, bây giờ lại càng không phải. Không thông báo cho chúng ta một tiếng được hay gì? Bộ thông báo cho chúng ta một tiếng ông sẽ chết hả?
Lão Thừa tướng Triệu Thiên Minh: "..."
Lão Thừa tướng giật giật khóe miệng, được thôi được rồi, cái nồi đen này lại lăn đến trên người bản tướng...
Bản tướng còn cảm thấy là các ngươi có vấn đề đấy chứ, dựa vào đâu mà đổ tội cho bản tướng? Con trai bản tướng để mắt đến Tứ hoàng tử đó là vì nó có mắt nhìn! Con trai ta tuyệt lắm các ngươi có biết không?
Các đại lão văn võ: "..."
Hầy.
Ông có ý gì đây, con trai nhà chúng ta mới là tuyệt lắm có được không? Cho dù con trai không được, ông có con gái không? Ông không có!!! Con gái nhà chúng ta cầm kỳ thư họa cái gì cũng thành thạo còn biết ngọt ngào gọi chúng ta là cha. Ông có cái gì? Ông không có gì cả!
Lão Thừa tướng - người cả đời mơ ước có một cô con gái kết quả chỉ có ba thằng con trai, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
Tóm lại, mỗi người một vẻ, tâm tư khác nhau.
Thiên tử ngồi trên long ỷ vui vẻ nhìn xuống dưới, thu hết tất cả vào trong mắt, vô cùng hài lòng nghĩ loạn lên mới tốt. Không chỉ các hoàng tử phải loạn, mà đám thần tử này, hoặc là tự cho mình thông minh, hoặc là hết lòng hết sức, hoặc là toàn bộ quá trình chỉ lo tàng hình, mong được cáo lão về quê hưởng thụ tuổi già cũng phải loạn lên.
Không phá thì không xây được, chỉ có loạn lên rồi mới có thể có khí tượng mới, mới có thể tràn đầy sức sống, mới có thể tràn đầy hy vọng.
Lão Tứ không hổ là con trai ruột của trẫm, trẫm rất vui mừng.
Bị Tứ hoàng tử khuấy đảo một phen như vậy, kịch bản thượng triều tiếp theo diễn ra rất trôi chảy. Không ai dám lấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi ra làm phiền Thiên tử nữa. Hơn nữa mọi người đều biết tính khí của Thiên tử, ai dám tiếp tục bám lấy Tứ hoàng tử không tha, nói mấy lời vô nghĩa như tứ thư ngũ kinh, lễ nghĩa liêm sỉ, vậy thì đao của Thiên tử sẽ tuốt ra khỏi vỏ.
Trước đây cũng từng có chuyện, không lâu sau khi Thiên tử lên ngôi, có người la lối om sòm nói Thiên tử nhìn người không rõ khiến thiên hạ đại loạn, đòi đâm đầu chết vào cột rồng ở điện Kim Loan để lấy cái chết chứng minh chí hướng. Thiên tử chỉ bưng trà, cười nói một câu: "Đâm đi, đâm xong sẽ cho cửu tộc nhà ngươi xuống hoàng tuyền cùng ngươi."
Nói nhẹ nhàng, vô cùng lạnh lùng.
Sau đó người kia sợ rồi, không dám đâm, dĩ nhiên cũng không sống nổi. Hơn nữa không chỉ hắn, mấy người có quan hệ với hắn cũng bị lôi ra, người gϊếŧ thì gϊếŧ, người lưu đày thì lưu đày. Thiên tử từ đầu đến cuối không hề nói một câu nặng lời, cũng không nói nửa chữ không hay.
Thế nhưng nơi hành hình lại ở trên con đường mà bá quan bắt buộc phải đi qua, Thiên tử còn yêu cầu mỗi người bọn họ phải tận mắt nhìn thấy đầu người rơi xuống đất, máu văng ba thước.
Từ đó về sau, không còn ai dám lỗ mãng trước mặt Thiên tử nữa.
Người ta đều nói Thiên tử nổi giận, máu chảy nghìn dặm, mà lúc Thiên tử không nổi giận, cũng sẽ máu văng ba trượng.
Cho nên buổi triều hội kết thúc rất bình đạm. Đợi sau khi buổi triều hội kết thúc, các văn võ bá quan hạ triều rồi lại mỗi người có hành động riêng. Bọn họ đã tụt hậu sau các đại lão một đoạn dài, không thể không phấn đấu đuổi kịp nữa, nếu không lần sau có lẽ chính là đầu rơi xuống đất.
Làm quan trong triều, xét trên một ý nghĩa nào đó, chính là đánh cược mạng sống.
Hơn nữa cái mạng này, chỉ có một.
Đoạn Tinh Bạch vừa nghe thấy hạ triều thì giống như nghe thấy tiếng chuông tan học ở trường, cũng như những người khác cung kính nhìn Thiên tử rời đi rồi lập tức không ngoảnh đầu lại mà đi rất nhanh. Còn Tam công tử nhà Thừa tướng Triệu Tử Dạ thì đuổi theo sau lưng cậu hét lên những câu như: "Tứ hoàng tử ta có thể đến bái phỏng ngài được không?"
"Đương nhiên là được, bất cứ lúc nào." Đoạn Tinh Bạch cho một câu trả lời khẳng định dưới những ánh mắt đánh giá lén lút của các bá quan.
Triệu Tử Dạ cười ngốc nghếch hì hì hai tiếng, trông lại biến thành một con thỏ ngốc mềm nhũn vô hại. Chỉ là lần này, bá quan không còn xếp y vào loại thỏ nữa, mà trực tiếp "rầm" một tiếng nhét vào hàng ngũ mãnh thú giả heo ăn thịt hổ.
Chỉ có điều...
Triệu Tử Dạ vốn đang cười tủm tỉm nhìn bóng lưng Đoạn Tinh Bạch rời đi đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh đặc biệt đang ép sát về phía mình.
Sau đó y cẩn thận quay đầu lại, phát hiện Đại hoàng tử Đoạn Tinh Phi đang sải bước đi về phía mình, lập tức nhảy cao ba trượng, dùng tốc độ chưa từng có mà chạy như bay, là kiểu chạy không ngoảnh đầu lại, khiến cho Đại hoàng tử đang khí thế hùng hổ phải dừng bước, nhíu mày.
Rốt cuộc tại sao lại sợ hắn như vậy? Hắn cảm thấy mình đối xử với y cũng khá tốt kia mà.
# Tự cảm thấy bản thân tốt đẹp. jpg#
# Ta không cần ngươi thấy, ta cần ta cảm thấy.#