Đoạn Tinh Bạch hoàn toàn không nhận ra không khí trong triều đình lúc này rất vi diệu. Thôi được rồi, cậu cũng có nhận ra một chút, nhưng cậu cho rằng những gì mình đã làm tuyệt cà là vời, vừa vả mặt văn thần lại còn tiện thể đạp lên mặt ông cha Thiên tử hờ một trăm lẻ tám phát, vậy thì quá rõ ràng rồi, sau này chắc chắn sẽ không có kẻ có dã tâm nào muốn chung thuyền với mình nữa đâu.
Cậu lại tự tăng thêm một lớp bảo vệ cho sự an toàn của mình. Dù sao cậu cũng là Tứ hoàng tử mà, bình thường chỉ cần cậu không phạm tội lớn mưu nghịch tạo phản, thì dù là Thiên tử hay Thiên tử tương lai, gϊếŧ cậu là không thể nào, cùng lắm chỉ là đuổi cậu đi, mắt không thấy lòng không phiền thôi chứ gì.
Cho nên tâm trạng của Đoạn Tinh Bạch bây giờ rất tốt. Cái gọi là nước chảy đá mòn, chỉ cần cậu kiên trì nhảy nhót điên cuồng trên trái tim của ông cha Thiên tử hờ, vậy thì khoảng cách đến ngày về đạo quán làm một con cá muối xinh đẹp cũng chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.
Vì thế, lúc này Đoạn Tinh Bạch không nhịn được mà nở một nụ cười nhạt.
Kết quả cậu không biết rằng, nụ cười của cậu rơi vào mắt văn võ bá quan, lại chính là nụ cười cao cao tại thượng, vô cùng kiêu ngạo: Một lũ phàm phu tục tử cũng xứng bày trờ vặt vãnh đó trước mặt bản hoàng tử sao? Đừng hòng, nằm mơ cũng không có cửa đâu.
"..."
Văn võ bá quan liếc nhìn nhau, tâm trạng hơi phức tạp mà cúi đầu xuống.
Có khả năng nào, giả sử thôi nhé, bọn họ nói là giả sử, có khi nào chuyện sáng nay ở bên ngoài và bên trong điện Kim Loan là một cuộc thử thách không?
Tứ hoàng tử đang xem xét trong số các quần thần ai có thể lọt vào mắt xanh của cậu, trận cãi vã vừa rồi cũng vậy. Kể từ lúc bá quan trong điện đánh nhau chí chóe thì Tứ hoàng tử đã lui sang một bên, chắp tay trong tay áo lạnh nhạt nhìn bọn họ. Đây là sự đánh giá âm thầm đó.
Nhưng xem câu trả lời của cậu với Thiên tử, xem ra, toàn bộ văn võ bá quan không có mấy người lọt vào mắt xanh của cậu, nếu không cũng đã không ra tay tàn nhẫn như vậy, đến mức dọn sạch ít nhất hai mươi vị trí như vậy.
Tiểu tử nhà họ Triệu lại thông minh như vậy, liếc mắt một cái đã nhìn ra bản lĩnh của Tứ hoàng tử, gào khóc chạy theo, bây giờ Tứ hoàng tử đã chịu để ý đến y vài câu rồi.
... Đáng ghét, nói đâu câu cùng làm quan trong triều cùng tiến bước, ai tự ý bay trước một mình thì là cờ hó mà!
# Thật ra thì chưa từng nói nhé.#
Tiểu tử nhà họ Triệu sao lại không biết điều như vậy chứ, kéo bọn ta theo thì sao chứ, nói với chúng ta một tiếng thì sao chứ? Lão Thừa tướng ông xem ông nuôi dạy con trai kiểu gì vậy? Quá đáng, thật sự quá quá đáng, không màng đến chút tình nghĩa đồng liêu, ông...
Hử, khoan đã!
Bá quan hơi mở to mắt.
Nhà lão Thừa tướng có ba người con trai, con trai cả theo Đại hoàng tử, con trai thứ hai theo Nhị hoàng tử, con trai út vẫn luôn không chọn phe. Có khả năng nào, lão Thừa tướng biết chuyện gì đó nên mới cố ý không cho con trai út chọn phe, chính là để chờ vị Tứ hoàng tử mười bốn năm chưa từng lộ diện một lần này?
Triệu Tử Dạ tuy thông minh, nhưng dù sao y cũng còn trẻ, làm sao có thể nghĩ được nhiều như vậy? Chắc chắn là có người đứng sau chỉ điểm, mà người này, chắc chắn là lão Thừa tướng không sai vào đâu được!
# Lão Thừa tướng: ???#
Lão Thừa tướng từng là một trong những cánh tay đắc lực của Bát hoàng tử, Bát hoàng tử chính là đương kim Thánh thượng. Sau khi ông lên ngôi Thiên tử, tất nhiên lão Thừa tướng cũng nước lên thuyền lên, chức vị vèo vèo thăng tiến, cho đến khi được phong làm Thừa tướng. Cho nên nói, lão Thừa tướng là người trung thành tuyệt đối với Thiên tử, chỉ vì Thiên tử mà dốc sức.
Bốn hoàng tử khác đã định hình rồi, chỉ còn mỗi Tứ hoàng tử, nhưng thật lòng mà nói, ngày thường về cơ bản không có ai nghĩ đến Tứ hoàng tử, bởi vì bất kể là Thiên tử hay các hoàng tử, không một ai từng nhắc đến tên của Tứ hoàng tử.
Cho nên mọi người cũng đã quen, lúc nào cũng là Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử, không hề cảm thấy thiếu một vị Tứ hoàng tử thì có vấn đề gì.
Bây giờ hiện thực lại giáng cho bọn họ một đòn đau đớn, khiến họ hiểu ra, không phải thiếu một vị Tứ hoàng tử thì có vấn đề gì, mà là các đại lão thực sự đã sớm để mắt đến vị Tứ hoàng tử chưa từng có tin tức này, đã sớm chuẩn bị sẵn người phù hợp để chờ cậu.
Bọn họ thật ngốc, thật đấy.
Bọn họ lại thật sự tin vào tình đồng liêu, thật sự tin các đại lão đang tu thân dưỡng tính xem kịch vui!
Tất cả là giả, đều là lừa người, bọn họ đều là đồ ngốc hu hu!
Ánh mắt của văn võ bá quan từ nghiêm túc chuyển sang đau đớn, lúc này nhìn chằm chằm một đám đại lão văn võ cũng đang âm thầm kinh ngạc trước thủ đoạn của Tứ hoàng tử. Thắc mắc nghĩ chẳng phải Tứ hoàng tử được nuôi ở đạo quán sao, tại sao thủ đoạn có thể độc ác đến mức ngay cả bọn họ cũng phải cảnh giác và khen ngợi đẹp mắt vậy. Thật sự hận không thể xông lên túm cổ áo bọn họ mà lắc, hỏi xem mọi người có thù oán gì mà các ngươi lại hại chúng ta như vậy?
Các đại lão văn võ cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên là nhận ra được suy nghĩ của mọi người, sau đó trầm tư một lúc rồi từ từ dời tầm mắt đến lão Thừa tướng đang cụp mắt, vẻ mặt như đã có sẵn mưu lược, khoanh tay đứng đó.